Dòng Máu Đỏ và Con Đường Khát Vọng
Dòng Máu Đỏ và Con Đường Khát Vọng
Năm 1968. Chiến trường miền Nam đang vào giai đoạn cam go nhất. Miền Bắc đã dồn hết sức người, sức của cho tiền tuyến lớn, mà Đường Trường Sơn, hay còn gọi là Đường Hồ Chí Minh huyền thoại, chính là mạch máu quyết định sự sống còn của cuộc kháng chiến.
Trong đoàn quân ấy, có một người lính trẻ tên là Võ Văn Tài. Tài người gốc Nghệ An, xứ sở của gió Lào và biển cả, nhưng giờ đây, đời lính của anh gắn chặt với cái tên Trường Sơn. Sắc phục xanh cỏ úa của Tài thường xuyên được điểm xuyết bởi một màu khác: màu đỏ son của đất bazan Trường Sơn.
Hôm đó, Tài đang cùng đơn vị vác những thùng đạn cuối cùng vào kho dã chiến nằm sâu trong lòng một hang đá đã được ngụy trang cẩn mật. Cơn mưa rừng nhiệt đới vừa tạnh, hơi nước bốc lên mù mịt, khiến cả khu rừng già như chìm trong một nồi hơi khổng lồ. Con đường mòn lầy lội, nước mưa hòa với đất đỏ tạo thành thứ bùn nhão, nặng trịch.
Thượng sĩ Tâm, người trắc thủ dẫn đường kỳ cựu của đơn vị, bước lên phía trước, vai vác khẩu súng trường và một chiếc ba lô nặng trịch đầy tài liệu và lương khô. Tâm quay lại nhìn cả tiểu đội, khuôn mặt rám nắng và đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên ngọn lửa quyết tâm.
“Nào các chú, cố lên! Cung đường này đã vào được nửa chặng, sắp đến trạm giao liên C3 rồi. Anh em mình phải cố gắng vượt qua hết đoạn dốc cuối cùng này trước khi mặt trời lặn.”
Tài là người đi sau cùng. Ba lô trên lưng anh không phải là đạn dược, mà là hàng chục cuộn dây điện thoại để phục vụ việc thông tin liên lạc. Chiếc ba lô nặng hơn anh tưởng, dây điện thoại bằng đồng thau nặng trịch chèn ép lên vai, và những cuộn dây ấy đã thấm đẫm bùn đất đỏ. Mỗi bước đi, chân Tài lún sâu vào lớp bùn, lớp đất đỏ quánh đặc bám chặt lấy đế giày, rồi lan dần lên ống quần, bám vào cả vạt áo sau lưng.
"Anh Tâm ơi, đất Trường Sơn này sao mà dính chặt thế không biết," Tài thở dốc, vừa nói vừa cố dùng tay gạt bớt lớp đất trên vai.
Thượng sĩ Tâm dừng lại, mỉm cười, nụ cười hằn lên những nếp nhăn và sự gian khổ. Anh hạ chiếc ba lô xuống, để lộ một mảng lưng áo cũng nhuốm đầy màu đất đỏ.
"Chú Tài này. Màu đất đỏ này là màu của máu đấy. Máu của rừng, máu của núi, và máu của đồng đội ta đã ngã xuống để mở con đường này. Cái đất bazan này nó thắm đượm lắm, nó dính lấy ta, nó không muốn rời xa ta đâu. Nó muốn nhắc nhở ta, rằng con đường ta đi, mỗi tấc đất ta đặt chân lên, đều đổi bằng xương máu," Tâm trầm giọng nói, ánh mắt nhìn vào những lùm cây ven đường, nơi có những ngôi mộ chí không tên đã được đồng đội lập vội.
Lời nói của Tâm như một nhát dao khứa vào lòng Tài. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên tham gia mở đường. Mùa khô, đất đỏ bốc khói bụi mù mịt. Mùa mưa, đất biến thành bùn lầy, có những đoạn đường phải bắc ván trượt, có những đoạn xe tăng, xe tải lún sâu đến nửa bánh. Anh đã chứng kiến những trận bom B-52 rải thảm, biến cả một quả đồi xanh thành một màu than cháy và đất đỏ vỡ vụn. Anh cũng không quên hình ảnh đồng chí Phi, người bạn cùng quê với anh, đã hy sinh vì một trái mìn câm, khi đang cố gắng đào một rãnh thoát nước trên đường. Chiếc áo của Phi lúc được đưa về, không còn nhìn rõ màu xanh, chỉ thấy một màu đỏ chói chang, thấm đẫm cả máu và đất.
Tài cúi đầu, anh đưa tay chạm vào vạt áo sau lưng mình, nơi lớp đất đỏ đã khô lại, cứng như một tấm giáp che chắn.
“Vâng, em hiểu rồi, anh Tâm.”
Anh lại tiếp tục bước đi. Giờ đây, sức nặng của chiếc ba lô dây điện thoại không còn là gánh nặng thể xác nữa. Nó là một lời thề. Màu đất đỏ Trường Sơn trên vai anh bộ đội không chỉ là dấu vết của hành trình gian khổ, mà nó còn là biểu tượng của lòng kiên định, của sự hy sinh không lời, và của khát vọng thống nhất Tổ quốc đang cuộn chảy. Nó là minh chứng hùng hồn cho tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" mà cả dân tộc đang đồng lòng thực hiện.
Mỗi bước đi, Tài tự nhủ: Ta vác màu đất này, vác trách nhiệm này, vác ước mơ này. Màu đỏ này sẽ cùng ta đi đến chiến thắng cuối cùng.



