Mẹ Việt Nam Anh hùng

DÒNG MÁU KHÔNG KHUẤT PHỤC CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ SỬU

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Đại Phước — nơi những hàng dừa vẫn nghiêng mình trong gió, nơi đất đai hiền hòa nhưng từng thấm đẫm máu của biết bao người con đã ngã xuống. Giữa những câu chuyện được người dân kể lại, hình ảnh Mẹ Võ Thị Sửu hiện lên như một biểu tượng của sự kiên cường và đức hy sinh thầm lặng.

Vĩnh Long29/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Đại Phước — nơi những hàng dừa vẫn nghiêng mình trong gió, nơi đất đai hiền hòa nhưng từng thấm đẫm máu của biết bao người con đã ngã xuống.

Giữa những câu chuyện được người dân kể lại, hình ảnh Mẹ Võ Thị Sửu hiện lên như một biểu tượng của sự kiên cường và đức hy sinh thầm lặng.

Mẹ sinh năm 1902, lớn lên trong một thời đất nước còn chìm trong cảnh lầm than. Mẹ lập gia đình với ông Lâm Văn Thân, cùng nhau dựng xây một mái ấm với bảy người con. Một gia đình đông con, nơi từng bữa cơm, từng ngày lao động đều chất chứa tình yêu thương và sự tảo tần của người mẹ.

Nhưng chiến tranh đã không cho những mái ấm ấy được yên bình.

Người con trai Lâm Văn Thơ, sinh năm 1937, là một giáo viên của ấp Rạch Dừa. Anh không chỉ dạy chữ mà còn mang trong mình lý tưởng cách mạng, tham gia hoạt động từ năm 1965. Với anh, con chữ và độc lập dân tộc đều thiêng liêng như nhau.

Ngày 27 tháng 01 năm 1968, trên đường đi công tác, anh bị lính bảo an phục kích bắt giữ. Dù bị tra tấn dã man, anh vẫn kiên quyết không khai báo. Cuối cùng, kẻ thù đã sát hại anh một cách tàn bạo. Sự hy sinh của anh không chỉ là mất mát của gia đình, mà còn là minh chứng cho khí tiết kiên trung của người chiến sĩ cách mạng.

Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại tiếp tục cướp đi người chồng — người bạn đời gắn bó với Mẹ suốt bao năm tháng.

Ông Lâm Văn Thân tham gia cách mạng từ năm 1967, làm nhiệm vụ quân báo tại xã Đại Phước. Dù tuổi đã cao, ông vẫn xung phong hoạt động, góp sức mình vào công cuộc kháng chiến.

Tháng 3 năm 1973, trong một lần được phân công theo dõi tình hình địch tại Bãi Xan, trên đường trở về, ông bị địch càn và bắn hy sinh. Ông ngã xuống khi vẫn đang làm nhiệm vụ, để lại phía sau là người vợ đã phải gánh chịu quá nhiều mất mát.

Chồng và con — hai người thân yêu nhất — lần lượt ra đi giữa chiến tranh.

Tôi đứng lặng giữa Đại Phước, nghe câu chuyện mà lòng nặng trĩu. Người dân nơi đây kể rằng, Mẹ Võ Thị Sửu là người phụ nữ có ý chí mạnh mẽ. Dù nỗi đau chồng chất, Mẹ vẫn lặng lẽ sống, tiếp tục chăm lo cho gia đình, như một gốc cây già bám rễ sâu vào lòng đất, âm thầm chịu đựng mọi giông bão.

Mẹ không trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường, nhưng chính Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc người chồng và người con — những con người đã sống và ngã xuống với lòng trung thành tuyệt đối.

Sự hy sinh của Mẹ không nằm ở những lời nói, mà nằm ở sự mất mát không thể đong đếm — một nỗi đau kéo dài suốt cả cuộc đời.

Mẹ qua đời năm 1991, khi đất nước đã hòa bình. Nhưng những ký ức về chiến tranh và những người thân đã ngã xuống chắc chắn vẫn luôn ở lại trong trái tim Mẹ cho đến những ngày cuối cùng.

Ngày 4 tháng 8 năm 2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự tri ân thiêng liêng của dân tộc đối với một người mẹ đã âm thầm hiến dâng những điều quý giá nhất cho đất nước.

Rời Đại Phước, tôi mang theo trong lòng một niềm xúc động sâu sắc. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng những câu chuyện như của Mẹ Võ Thị Sửu cần được kể lại, cần được gìn giữ — để thế hệ hôm nay luôn ghi nhớ:

Có những người mẹ đã sống cả đời trong mất mát, nhưng vẫn giữ vững niềm tin — để đất nước này được đứng vững trong tự do và hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn