DÒNG NGƯỜI TIẾN LÊN GIÀNH CHÍNH QUYỀN
Dòng người Hồng Gai tiến lên giành chính quyền không phải là một đoàn quân chính quy, mà là sức mạnh tổng hòa của nhân dân đứng lên vì vận mệnh chung.
Khi ánh đuốc bừng sáng, dòng người bắt đầu chuyển động. Phùng Ngọc Hùng nhớ rằng, đó là một dòng chảy mạnh mẽ nhưng trật tự, không hỗn loạn, không sợ hãi. Người dân Hồng Gai từ nhiều ngả đường đổ về các cơ quan đầu não của chính quyền cũ, mang theo quyết tâm sắt đá.
Trong dòng người ấy có đủ mọi tầng lớp: công nhân mỏ, người buôn bán, nông dân, phụ nữ, thanh niên, cả những cụ già chống gậy vẫn cố đi cùng. Không ai bị ép buộc. Mỗi bước chân đều xuất phát từ ý thức tự nguyện và khát vọng được làm chủ. Phùng Ngọc Hùng, dù tuổi còn nhỏ, cũng hòa vào dòng người ấy, mang theo niềm xúc động khó tả.
Dòng người tiến lên không chỉ để chiếm giữ các trụ sở, mà để khẳng định một chân lý: chính quyền phải thuộc về nhân dân. Những tiếng hô vang khẩu hiệu cách mạng vang lên, mạnh mẽ nhưng không cuồng loạn. Đó là tiếng nói của sự chính nghĩa, của niềm tin đã được hun đúc qua bao đau khổ.
Phùng Ngọc Hùng nhận ra rằng, sức mạnh của dòng người không nằm ở vũ khí, mà ở sự đồng lòng. Khi hàng nghìn con người cùng tiến lên, không một thế lực nào có thể ngăn cản. Dòng người ấy đã trở thành biểu tượng sống động của Cách mạng Tháng Tám trên đất Hồng Gai.


