DÒNG NHẬT KÝ BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972, bên dòng sông Thạch Hãn, những người lính trẻ ngày đêm vượt sông vào Thành cổ Quảng Trị. Bom đạn trút xuống không ngừng.
DÒNG NHẬT KÝ BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972, bên dòng sông Thạch Hãn, những người lính trẻ ngày đêm vượt sông vào Thành cổ Quảng Trị.
Bom đạn trút xuống không ngừng.
Mặt đất bị cày xới.
Không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng.
Trong ba lô của chiến sĩ Trần Minh, ngoài khẩu súng và vài bộ quần áo, còn có một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép.
Đó là cuốn nhật ký anh luôn mang theo bên mình.
Đêm 15 tháng 7 năm 1972, dưới ánh đèn pin le lói trong hầm trú ẩn, anh viết:
"Hôm nay pháo địch bắn suốt từ sáng đến chiều. Đất đá rung chuyển. Nhiều đồng đội đã hy sinh. Nhưng không ai nghĩ đến việc rời bỏ trận địa. Chúng tôi hiểu rằng mỗi tấc đất Thành cổ đều được giữ bằng máu."
Viết xong, anh cẩn thận gấp cuốn sổ lại.
Bên ngoài, tiếng pháo vẫn nổ liên hồi.
Ngày hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí sát bờ sông.
Đường vào trận địa chỉ dài vài trăm mét nhưng phải mất nhiều giờ mới vượt qua được vì bom đạn dày đặc.
Có lúc cả tổ phải nằm ép xuống đất để tránh những loạt pháo cấp tập.
Trong một khoảng lặng hiếm hoi, người đồng đội bên cạnh hỏi:
– Cậu có sợ không?
Trần Minh mỉm cười:
– Có chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình lùi bước thì ai sẽ giữ Thành cổ?
Câu trả lời giản dị ấy khiến mọi người im lặng.
Đó cũng chính là suy nghĩ chung của biết bao người lính tuổi đôi mươi năm ấy.
Những ngày sau, cuộc chiến càng trở nên khốc liệt.
Nhiều đồng đội lần lượt ngã xuống.
Những cuốn sổ tay, những lá thư chưa gửi, những tấm ảnh gia đình vẫn còn nguyên trong ba lô của họ.
Tối ngày 28 tháng 7, Trần Minh viết những dòng cuối cùng:
"Nếu ngày mai tôi không trở về, mong rằng đất nước sẽ sớm hòa bình. Tôi tin rằng những hy sinh hôm nay sẽ không vô nghĩa."
Sáng hôm sau, trong một trận pháo kích dữ dội, anh đã anh dũng hy sinh cùng nhiều đồng đội.
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được tìm thấy giữa những kỷ vật còn sót lại.
Những trang giấy đã ố vàng theo thời gian.
Nhưng từng dòng chữ vẫn cháy bỏng niềm tin và lý tưởng của tuổi trẻ Việt Nam.
Hôm nay, đứng bên dòng Thạch Hãn hiền hòa, chúng ta không còn nghe tiếng bom rơi, đạn nổ.
Nhưng trong lòng đất mẹ Quảng Trị vẫn còn đó biết bao người lính tuổi hai mươi.
Họ đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc.
Và chính sự hy sinh ấy đã làm nên hòa bình cho hôm nay.



