Dòng nhật ký bên hầm chữ A -NDC
“Tôi không phải là người lính cầm súng, nhưng chiến tranh vẫn đi qua cuộc đời tôi bằng những vết hằn không thể nào quên.
Năm 1972, quê tôi ở Quảng Trị là một trong những nơi ác liệt nhất. Bom đạn ngày đêm không dứt. Tôi khi ấy mới mười chín tuổi, theo đoàn dân công hỏa tuyến, làm nhiệm vụ tải lương thực và chăm sóc thương binh.
Chúng tôi sống trong những căn hầm chữ A, lợp bằng tre và phủ đất dày. Ban ngày, tiếng bom rung chuyển cả lòng đất. Ban đêm, chúng tôi tranh thủ nấu cơm, giặt giũ, và viết vội vài dòng nhật ký dưới ánh đèn dầu leo lét.
Tôi vẫn còn nhớ một buổi chiều, khi đang chuyển cáng thương binh, thì máy bay ập đến. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Mọi người vội vàng tìm chỗ trú. Nhưng anh thương binh tôi đang cáng bị thương rất nặng, không thể di chuyển nhanh.
Tôi và một chị khác quyết định nằm đè lên cáng, lấy thân mình che cho anh. Đất đá rơi xuống, khói bụi mù mịt. Tôi chỉ kịp nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ: ‘Nếu có chuyện gì, cũng phải giữ cho anh ấy sống.’
Khi tiếng bom ngớt dần, tôi mở mắt ra. Chúng tôi vẫn còn sống. Anh thương binh yếu ớt nắm tay tôi, thì thầm: ‘Cảm ơn…’
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi mở cuốn sổ nhỏ, viết:
‘Hôm nay, mình đã sợ. Nhưng mình không được phép lùi bước. Vì phía sau là quê hương.’
Chiến tranh đã lùi xa, cuốn nhật ký ấy giờ đã ố vàng. Nhưng mỗi lần đọc lại, tôi như thấy lại chính mình của những năm tháng ‘thời hoa lửa’ – nhỏ bé, run sợ, nhưng cũng kiên cường hơn bao giờ hết.
Tôi hiểu rằng, không phải ai cũng trở thành anh hùng. Nhưng trong chiến tranh, mỗi con người bình thường đều đã sống những ngày phi thường.”


