Dòng nhật ký đỏ
Cuốn nhật ký ghi lại những ngày chiến đấu gian khổ và khát vọng hòa bình.
Đặng Minh Tuấn sinh năm 1947, là một chiến sĩ văn công.
Nhiệm vụ của anh không phải cầm súng chiến đấu, mà là mang lời ca tiếng hát đến với chiến trường.
Giữa những ngày bom đạn ác liệt, tiếng hát của Tuấn vang lên giữa chiến hào.
Anh hát về quê hương, về mẹ, về ngày đất nước hòa bình.
Mỗi lần nghe anh hát, các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh.
Có lần, ngay khi Tuấn đang biểu diễn, bom bất ngờ rơi xuống gần đó.
Mọi người hoảng loạn, nhưng anh vẫn tiếp tục hát.
Giọng hát của anh át cả tiếng bom, giữ cho tinh thần đồng đội không bị lung lay.
Sau trận đó, nhiều người nói rằng chính tiếng hát của Tuấn đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi.
Tuấn tiếp tục đi khắp các đơn vị, mang niềm tin đến cho mọi người.
Sau chiến tranh, anh trở về với giọng hát khàn đi, nhưng ký ức thì còn mãi.
Tiếng hát năm xưa vẫn vang vọng trong lòng những người lính.



