DÒNG NHẬT KÝ TRỌN VẸN
Tôi có thói quen viết nhật ký từ khi còn nhỏ. Khi vào chiến trường, tôi vẫn giữ thói quen ấy.
Mỗi ngày, tôi viết vài dòng về những gì đã xảy ra. Có ngày vui, có ngày buồn, có ngày chỉ toàn tiếng bom.
Một lần, tôi bị thương và phải rời đơn vị. Cuốn nhật ký bị bỏ lại.
Tôi luôn tiếc vì không mang theo được. Nhưng tôi tin rằng những dòng chữ ấy vẫn còn đâu đó.
Dù không còn cuốn nhật ký, ký ức vẫn còn trong tôi. Và tôi kể lại câu chuyện này như một cách để hoàn thành những trang còn dang dở.


