DÒNG NHỚ KHÔNG PHAI TRONG MÀU ÁO LÍNH
Năm 1980, Nguyễn Thị Hợi khoác ba lô rời quê hương Hạ Vũ 1 để bước vào quân đội. Trong vai trò chiến sĩ thông tin của Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, bác làm nhiệm vụ tại chiến trường tỉnh Kampong Thom, Campuchia. Giữa bom đạn và thiếu thốn, bác vẫn vững vàng nơi tuyến sau, giữ cho mạch thông tin không gián đoạn. Những ký ức ấy đã in đậm trong cuộc đời người nữ cựu chiến binh.
Khi bác Nguyễn Thị Hợi kể về thời quân ngũ, giọng bác không cao, không hào hùng, nhưng từng lời đều thấm đẫm trải nghiệm. Đó là câu chuyện của một người phụ nữ đã dành trọn tuổi thanh xuân cho nhiệm vụ thầm lặng mà vô cùng quan trọng.
Bác nhập ngũ năm 1980, được phân công về Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, giữ cấp bậc Hạ sĩ nhất, đảm nhiệm chức vụ Chiến sĩ thông tin tại chiến trường tỉnh Kampong Thom. Công việc của bác gắn liền với máy thông tin, bản đồ và những ca trực kéo dài suốt đêm.
“Có hôm trực máy từ tối đến sáng, mắt cay xè mà không dám chợp,” bác kể. Bởi chỉ cần chậm một tín hiệu, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm. Những lúc như vậy, bác tự nhủ phải tỉnh táo, phải vững vàng, vì phía trước là đồng đội đang trông chờ.
Bác nhớ nhất là lần đơn vị nhận tin báo khẩn trong đêm mưa lớn. Đường dây gặp trục trặc, nước mưa tràn vào hầm. Bác và đồng đội vừa che máy, vừa xử lý kỹ thuật. Khi tín hiệu được nối lại, cả tổ thở phào nhẹ nhõm. “Lúc đó thấy mình làm được việc có ích, quên hết mệt,” bác cười hiền.
Những năm tháng ở Kampong Thom, cái thiếu lớn nhất là thư nhà. Mỗi lần nhận được thư, bác đọc đi đọc lại đến sờn mép giấy. Nhưng rồi thư lại được gấp cẩn thận, cất vào ba lô, để tiếp tục nhiệm vụ. “Chiến tranh mà, ai cũng phải gác riêng tư lại,” bác nói.
Sau khi xuất ngũ trở về địa phương, bác Nguyễn Thị Hợi được ghi nhận bằng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì và nhiều giấy khen của đơn vị. Dù cuộc sống đời thường đã yên bình, nhưng trong sâu thẳm ký ức, màu áo lính và thời hoa lửa năm xưa vẫn luôn là niềm tự hào không phai.



