Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dòng sông còn đó, người đã hóa thành ký ức bất tử

Có những câu chuyện khi đọc lại nhiều lần vẫn không hề cũ. Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông với tôi giống như một khúc trầm của lịch sử – càng lắng nghe càng thấm.

Vĩnh Long26/02/2026Võ Văn Lên (Phường Nguyệt Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nghĩ nhiều đến hình ảnh dòng sông Tam Ngãi – nơi chứng kiến trận chiến cuối cùng của ông. Dòng sông ấy vẫn chảy, những bãi bồi vẫn xanh lên mỗi mùa nước nổi, cuộc sống vẫn tiếp diễn bình yên. Nhưng dưới lớp phù sa lặng lẽ ấy là ký ức về một con người đã nằm lại để bảo vệ mảnh đất này. Sự đối lập giữa bình yên hôm nay và khói lửa năm xưa khiến tôi càng trân quý giá trị của hòa bình.

Điều khiến tôi kính trọng không chỉ là sự dũng cảm trong chiến đấu, mà là sự kiên định suốt cả hành trình. Từ khi tham gia cách mạng, xây dựng phong trào, huấn luyện lực lượng, cho đến những trận đánh quyết liệt, ông chưa từng chùn bước. Có lẽ điều giữ ông đứng vững không chỉ là ý chí cá nhân, mà là niềm tin vào nhân dân, vào chính nghĩa của cuộc kháng chiến.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách ông luôn nghĩ cho tập thể. Khi bệnh nặng, ông vẫn xin ra trận vì lo cho đồng đội chưa quen địa hình. Hành động ấy cho thấy ông đặt lợi ích chung lên trên sức khỏe và sự an toàn của bản thân. Đó là một sự hy sinh không ồn ào, nhưng đầy trách nhiệm.

Càng đọc, tôi càng nhận ra rằng những người anh hùng không phải là những con người không biết sợ. Họ cũng có gia đình, có vợ con, có những điều để lưu luyến. Nhưng trong thời khắc quyết định, họ chọn đứng về phía Tổ quốc. Chính sự lựa chọn ấy làm nên sự vĩ đại.

Tôi cũng không thể quên hình ảnh người vợ – bà Nguyễn Thị Ca – người đã cùng ông đi qua những tháng năm gian khó. Những lần nhà bị đốt, những lần bồng con chạy giặc, những năm tháng sống trong chờ đợi và mất mát… tất cả là minh chứng cho một hậu phương kiên cường. Nếu không có những người phụ nữ như thế, có lẽ những người chiến sĩ ngoài tiền tuyến cũng khó lòng trọn vẹn với nhiệm vụ của mình.

Khi khép lại câu chuyện, tôi tự hỏi: chúng ta hôm nay có đang gìn giữ tốt những giá trị mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu? Có thể chúng ta không phải đối mặt với chiến tranh, nhưng vẫn có trách nhiệm với cộng đồng, với quê hương. Sống trung thực, sống có ích, sống biết cống hiến – có lẽ đó là cách thiết thực nhất để tri ân.

Dòng sông vẫn chảy, làng quê vẫn đổi thay từng ngày. Nhưng ký ức về Nguyễn Hòa Luông sẽ không trôi đi cùng năm tháng. Ông đã hóa thành một phần của lịch sử quê hương – lặng lẽ mà bền bỉ, như chính dòng nước quê nhà. Và với tôi, mỗi lần đọc lại câu chuyện ấy là một lần nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng hơn với sự hy sinh của những người đã nằm lại cho đất nước này được bình yên.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn