Bài viết

Dòng sông của tuổi hai mươi

Câu chuyện kể về nhóm thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường vận chuyển qua một con sông chiến lược. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, góp phần bảo đảm mạch máu giao thông phục vụ kháng chiến.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Trần Đào Thảo Ngọc (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, tuổi trẻ Việt Nam đã viết nên biết bao câu chuyện đẹp bằng lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến. Họ sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để lên đường phục vụ Tổ quốc. Câu chuyện về những thanh niên xung phong bên dòng sông năm ấy là một ký ức đáng nhớ của một thời hoa lửa.

Ở một vùng trung du có con sông rộng chảy ngang qua tuyến đường vận tải quan trọng. Mọi hàng hóa, lương thực và vật tư cần thiết cho chiến trường đều phải đi qua nơi đây. Chính vì vậy, khu vực này thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá.

Đội thanh niên xung phong gồm hơn hai mươi người được giao nhiệm vụ bảo vệ bến phà và sửa chữa đường sá mỗi khi bị hư hại. Trong số họ có Quang, một chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi. Trước khi tham gia lực lượng thanh niên xung phong, Quang là học sinh giỏi của trường huyện và ước mơ trở thành kỹ sư xây dựng.

Công việc của đội rất vất vả. Ban ngày họ quan sát tình hình, ban đêm tranh thủ sửa đường, lấp hố bom và gia cố bến phà. Nhiều khi vừa hoàn thành công việc thì tiếng máy bay lại vang lên, mọi người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Dù cuộc sống thiếu thốn và luôn đối mặt với nguy hiểm, các thành viên trong đội vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Sau mỗi ca làm việc, họ thường ngồi bên bờ sông trò chuyện về tương lai. Người muốn trở thành giáo viên, người muốn mở một cửa hàng nhỏ, người mong được tiếp tục việc học còn dang dở. Những ước mơ ấy trở thành động lực giúp họ vượt qua khó khăn.

Một đêm nọ, sau một đợt đánh phá dữ dội, cây cầu tạm bắc qua sông bị hư hỏng nặng. Nếu không sửa chữa kịp thời, đoàn xe vận tải sẽ không thể tiếp tục hành trình. Ngay lập tức, đội thanh niên xung phong nhận lệnh khẩn cấp.

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, mọi người khẩn trương làm việc. Quang cùng các đồng đội khiêng từng tấm ván, buộc từng sợi dây và gia cố từng đoạn cầu. Công việc kéo dài suốt đêm. Đến khi ánh bình minh xuất hiện, cây cầu đã được sửa chữa xong.

Nhìn đoàn xe nối đuôi nhau an toàn vượt sông, ai nấy đều cảm thấy hạnh phúc. Họ hiểu rằng những nỗ lực của mình đã góp phần quan trọng vào nhiệm vụ chung của đất nước.

Nhiều năm sau chiến tranh, Quang thực hiện được ước mơ trở thành kỹ sư. Mỗi lần trở lại dòng sông năm xưa, ông lại nhớ đến những người bạn đã cùng mình sống và cống hiến trong những năm tháng tuổi trẻ. Dòng sông vẫn chảy hiền hòa như ngày nào, nhưng trong lòng ông, đó mãi là dòng sông của tuổi hai mươi đầy nhiệt huyết.

Câu chuyện về những thanh niên xung phong bên dòng sông cho thấy sức mạnh của lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm. Họ đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ trong gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn