Dòng sông đêm không tiếng súng-NDC
Tôi là Hoàng Văn Tâm. Năm 1973, tôi 22 tuổi, là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm vượt sông trên tuyến Trường Sơn. Có những con sông trong chiến tranh không chỉ là nước chảy, mà là ranh giới giữa sống và chết. Mỗi lần đơn vị hành quân qua sông, chúng tôi phải làm cầu tạm bằng dây cáp, bè tre hoặc đơn giản là dùng thuyền nhỏ chèo trong im lặng tuyệt đối.
Tôi là Hoàng Văn Tâm. Năm 1973, tôi 22 tuổi, là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm vượt sông trên tuyến Trường Sơn.
Có những con sông trong chiến tranh không chỉ là nước chảy, mà là ranh giới giữa sống và chết. Mỗi lần đơn vị hành quân qua sông, chúng tôi phải làm cầu tạm bằng dây cáp, bè tre hoặc đơn giản là dùng thuyền nhỏ chèo trong im lặng tuyệt đối.
Tôi nhớ rõ một đêm trăng mờ, đơn vị nhận lệnh đưa thương binh qua sông gấp. Nước chảy xiết, lại vừa có máy bay địch bay quần thảo ở phía xa. Không ai được bật đèn, chỉ có tín hiệu tay.
Khi chiếc bè chở thương binh ra giữa dòng, bất ngờ dây neo bị căng mạnh do nước lũ. Cả bè chao đảo. Một đồng đội đứng cạnh tôi lập tức lao xuống nước, giữ dây bằng cả sức mình. Anh không nói gì, chỉ siết chặt tay cho đến khi chiếc bè cập bờ an toàn.
Khi lên bờ, anh kiệt sức, nằm lặng im một lúc lâu rồi mới thở được. Tôi hỏi có sợ không, anh chỉ cười:
“Qua sông xong là được. Sợ thì để sau.”
Sau chiến tranh, tôi trở về quê làm nghề lái đò. Mỗi lần chèo thuyền giữa dòng nước yên ả, tôi lại nhớ con sông năm xưa – nơi mà từng chuyến qua đều là một lần thử thách lòng người.
“Thời hoa lửa” với tôi là những dòng sông không tiếng súng, nhưng đầy quyết tâm và sự sống còn của cả một thế hệ.



