Dòng Sông Đỏ Lửa (1)
Mô tả ngắn: Sinh năm 1949, tham gia quân đội năm 1968, làm nhiệm vụ sửa cầu, đảm bảo giao thông qua sông trong thời chiến.
Năm 1971, Bùi Văn Nam là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ tại một cây cầu quan trọng bắc qua con sông lớn. Đây là tuyến vận chuyển chính, nên thường xuyên bị máy bay đánh phá.
Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống, tiếng máy bay gầm rú kéo đến. Chỉ trong chốc lát, bom trút xuống như mưa. Cây cầu rung chuyển dữ dội rồi sập một đoạn lớn, khói lửa bốc lên ngùn ngụt.
Ngay trong đêm, Nam và đồng đội nhận lệnh phải sửa cầu tạm để kịp cho đoàn xe đi qua. Dưới ánh pháo sáng chập chờn, họ lội xuống dòng nước lạnh buốt, buộc từng thanh gỗ, từng sợi dây cáp.
Dòng sông đêm ấy như đỏ lửa, phản chiếu ánh cháy từ hai bờ. Tay Nam rớm máu vì dây thép cứa vào, nhưng anh vẫn cắn răng làm việc. Ai cũng hiểu: chậm một phút là tiền tuyến có thể thiếu đạn, thiếu lương thực.
Gần sáng, khi cây cầu tạm vừa hoàn thành, tiếng động cơ xe đã vọng lại. Chiếc xe đầu tiên chầm chậm lăn bánh qua cầu. Tất cả nín thở. Khi bánh xe chạm đến bờ bên kia an toàn, cả đội mới vỡ òa trong niềm vui lặng lẽ.
Nam ngồi bệt xuống, nhìn dòng sông vẫn cuộn chảy dưới chân cầu, lòng dâng lên niềm tự hào khó tả. Anh biết rằng công việc thầm lặng của mình đã góp phần giữ vững mạch sống cho chiến trường.
Nhiều năm sau, khi kể lại, ông Nam trầm ngâm:
“Chúng tôi đã dựng lại những cây cầu trong lửa đạn, để nối liền những con đường và cả niềm tin chiến thắng.”



