Dòng sông đỏ lửa
Mỗi chiều đứng bên bờ sông, bà Lành lại lặng lẽ nhìn mặt nước trôi như tìm lại những năm tháng tuổi đôi mươi. Năm ấy, bà mới tròn mười tám tuổi, mái tóc còn xanh, bàn tay còn mềm nhưng đã ngày đêm chèo đò đưa bộ đội vượt sông trong mưa bom bão đạn.
Mỗi chiều đứng bên bờ sông, bà Lành lại lặng lẽ nhìn mặt nước trôi như tìm lại những năm tháng tuổi đôi mươi. Năm ấy, bà mới tròn mười tám tuổi, mái tóc còn xanh, bàn tay còn mềm nhưng đã ngày đêm chèo đò đưa bộ đội vượt sông trong mưa bom bão đạn.
Có những đêm pháo sáng rạch ngang bầu trời, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, con đò nhỏ chòng chành giữa dòng nước xiết. Bà không nhớ mình đã đưa bao nhiêu chuyến, chỉ nhớ những ánh mắt rất trẻ của các anh chiến sĩ trước khi bước xuống đò.
Nhiều người mỉm cười hẹn ngày chiến thắng sẽ quay về. Nhưng rồi, dòng sông vẫn chảy, chỉ có những lời hẹn là nằm lại mãi với phù sa.
Suốt cuộc đời, bà Lành chưa từng nhận mình là anh hùng. Bà chỉ nói:
“Ngày ấy ai cũng sống như thế, vì đất nước mình cần.”



