Bài viết

Dòng Sông Hậu Dậy Sóng Lửa (1)

Hưng Yên30/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng Sông Hậu Dậy Sóng Lửa

Sông Hậu những năm tháng ấy không chỉ chở phù sa. Trong lòng dòng nước nặng phù sa ấy còn lắng đọng bao bí mật, bao bước chân thầm lặng và cả những trận đánh làm đổi chiều cục diện một vùng đất. Ven sông Hậu, Sóc Trăng hiện lên vừa hiền hòa với những rặng dừa nước rì rào gió sớm, vừa dữ dội trong những ngày bom đạn cày xới. Chính nơi đây, một trận đánh đã diễn ra, bẻ gãy cuộc càn quét quy mô lớn của địch, ghi dấu một trang sử lặng lẽ mà oai hùng của quân và dân miền Tây Nam Bộ.

Những năm đầu thập niên 1960, Sóc Trăng là địa bàn chiến lược quan trọng. Hệ thống sông ngòi chằng chịt, kênh rạch đan xen như mạng nhện khiến nơi đây vừa là lợi thế cho cách mạng, vừa là nỗi ám ảnh đối với quân đội Sài Gòn và cố vấn Mỹ. Ven sông Hậu, những xóm làng nghèo nép mình sau rặng bần, rặng đước, ban ngày im lìm dưới tầm mắt giám sát gắt gao, ban đêm lại trở thành nơi che chở cho cán bộ, du kích và những chuyến ghe chở vũ khí, lương thực.

Địch hiểu rất rõ tầm quan trọng của khu vực này. Một cuộc càn quét lớn được lên kế hoạch kỹ lưỡng, với mục tiêu xóa sổ các cơ sở cách mạng ven sông Hậu, phá vỡ hành lang vận chuyển, cắt đứt mạch liên lạc giữa các địa phương miền Tây. Lực lượng tham gia không chỉ có bộ binh mà còn có tàu chiến, xuồng máy vũ trang, máy bay trinh sát lượn vòng trên cao. Chúng tin rằng với hỏa lực mạnh và ưu thế phương tiện, mọi ổ kháng cự sẽ bị nghiền nát trong thời gian ngắn.

Nhưng sông Hậu không chỉ là dòng nước. Sông Hậu có ký ức, có linh hồn, và có những con người gắn đời mình với từng con sóng. Tin tức về cuộc càn quét nhanh chóng đến với lực lượng cách mạng. Không có sự hoảng loạn. Trong những căn chòi lá thấp bé, dưới ánh đèn dầu leo lét, những cuộc họp khẩn diễn ra. Bản đồ được trải ra trên chiếc phản gỗ đã sờn, từng nhánh sông, từng con rạch nhỏ được đánh dấu bằng nét bút chì mờ. Kế hoạch chống càn được vạch ra không dựa vào hỏa lực, mà dựa vào sự hiểu biết tường tận từng khúc sông, từng bãi bồi, từng lối mòn xuyên qua vườn cây um tùm.

Du kích Sóc Trăng khi ấy phần lớn là những người nông dân chân lấm tay bùn. Ban ngày họ cấy lúa, giăng lưới, ban đêm cầm súng, đặt mìn, chèo xuồng. Có người vừa hôm trước còn đưa con đi gửi bà ngoại, hôm sau đã lặng lẽ xuống ghe, theo đơn vị ra bám sông. Vũ khí không nhiều, đạn dược hạn chế, nhưng thứ họ có là lòng tin và sự gắn bó máu thịt với mảnh đất này.

Cuộc càn quét bắt đầu vào một buổi sáng sương mù còn chưa tan hết. Từ phía hạ lưu, những chiếc tàu sắt gầm rú, xé mặt nước sông Hậu tiến lên. Xuồng máy lượn sát bờ, binh lính lăm lăm súng, mắt đảo liên hồi. Trên cao, máy bay trinh sát quần đảo, tiếng động cơ vọng xuống mặt sông nghe rợn người. Làng xóm ven sông dường như nín thở.

Nhưng sự yên lặng ấy chỉ là bề mặt. Dưới những lùm cây rậm rạp, trong các con rạch nhỏ uốn khúc, lực lượng du kích đã vào vị trí từ trước. Mìn được gài kín đáo ở những khúc sông hẹp, nơi tàu địch buộc phải giảm tốc. Những bãi chông ngầm giấu dưới lớp bùn non, những ụ súng nhỏ được ngụy trang bằng lá dừa nước, hòa lẫn vào màu xanh của đất trời.

Khi chiếc tàu đi đầu tiến vào khúc sông đã được chọn, một tiếng nổ chát chúa xé toang màn sương. Mặt nước tung lên như bị xé rách, thân tàu rung chuyển dữ dội. Tiếng súng lập tức vang lên từ hai bên bờ, không ồ ạt mà dồn dập, chính xác. Địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng không kịp xác định hướng tiến công, bởi tiếng súng phát ra từ nhiều phía, rồi nhanh chóng im bặt, chỉ để lại sự hoang mang.

Cuộc chiến ven sông Hậu không diễn ra theo kiểu đối đầu trực diện. Đó là trận đánh của sự kiên nhẫn và mưu trí. Khi địch đổ quân lên bờ, chúng chỉ thấy những vườn cây im lìm, những bờ mương nước đục ngầu. Nhưng mỗi bước tiến của chúng đều tiềm ẩn hiểm nguy. Một tiếng nổ bất ngờ từ bãi mìn tự tạo, một loạt đạn ngắn từ lùm cây, rồi lại im lặng. Du kích đánh nhanh, rút gọn, tan vào lòng đất, vào dòng sông.

Có những người mẹ, người chị trong làng đã âm thầm góp phần vào trận đánh ấy. Họ dẫn đường cho cán bộ qua những lối mòn chỉ dân địa phương mới biết. Họ nấu cơm, giấu thương binh dưới sàn nhà, lấy thân mình che chở khi địch lục soát. Có bà cụ tóc đã bạc, khi bị hỏi cung vẫn một mực lắc đầu, đôi mắt đục mờ nhưng ánh lên sự kiên gan không khuất phục.

Cuộc càn quét kéo dài nhiều ngày nhưng không đạt được mục tiêu. Địch tổn thất cả người lẫn phương tiện, tinh thần sa sút rõ rệt. Những chiếc tàu sắt không còn dám tiến sâu vào các nhánh sông nhỏ. Xuồng máy chỉ dám lượn ngoài lòng sông chính, nơi mặt nước rộng và trống trải. Mỗi khi trời sập tối, nỗi lo sợ lại bám theo từng toán lính, bởi họ biết rằng đêm xuống là lúc sông Hậu trở về với những người con của nó.

Đỉnh điểm của trận đánh là một cuộc phục kích lớn khi địch cố tổ chức rút quân trong thế chủ động. Tại một khúc sông quanh co, nơi hai bờ rậm rạp, du kích đã bố trí lực lượng từ trước. Khi đoàn tàu lọt vào trận địa, mìn nổ liên tiếp, súng nổ từ hai bên bờ. Khói súng hòa với sương chiều tạo thành một màn mờ đục. Tiếng hò xung phong vang lên ngắn gọn nhưng đầy quyết liệt. Địch rối loạn đội hình, buộc phải tháo chạy trong hỗn loạn.

Khi tiếng súng cuối cùng lắng xuống, sông Hậu lại trở về vẻ yên bình vốn có. Mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ sẫm. Những con xuồng nhỏ lặng lẽ trôi, mang theo thương binh về nơi an toàn. Có người đã không trở lại. Họ nằm lại đâu đó ven sông, dưới những tán bần, trong lòng đất phù sa. Tên tuổi họ có thể không được ghi chép đầy đủ trong sử sách, nhưng dòng sông này vẫn nhớ.

Trận đánh Sóc Trăng ven sông Hậu không phải là một chiến dịch lớn với những con số hoành tráng. Nhưng ý nghĩa của nó thì không hề nhỏ. Cuộc càn quét bị bẻ gãy đã bảo vệ được cơ sở cách mạng, giữ vững hành lang chiến lược của miền Tây. Quan trọng hơn, nó khẳng định một chân lý: ở vùng đất sông nước này, sức mạnh không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở lòng dân, ở sự gắn bó giữa con người và quê hương.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ven sông Hậu lại rộn ràng tiếng máy ghe, tiếng trẻ con nô đùa. Những vết tích bom đạn dần bị thời gian và phù sa che lấp. Nhưng mỗi khi kể lại, người dân Sóc Trăng vẫn nhắc về những ngày dòng sông dậy sóng lửa, về một trận đánh mà cả làng, cả sông cùng đứng lên. Đó không chỉ là ký ức của một trận chiến, mà là ký ức của lòng yêu nước thầm lặng, bền bỉ như chính dòng Hậu Giang ngày đêm chảy mãi không ngừng.

Sông Hậu những năm tháng ấy không chỉ chở phù sa. Trong lòng dòng nước nặng phù sa ấy còn lắng đọng bao bí mật, bao bước chân thầm lặng và cả những trận đánh làm đổi chiều cục diện một vùng đất. Ven sông Hậu, Sóc Trăng hiện lên vừa hiền hòa với những rặng dừa nước rì rào gió sớm, vừa dữ dội trong những ngày bom đạn cày xới. Chính nơi đây, một trận đánh đã diễn ra, bẻ gãy cuộc càn quét quy mô lớn của địch, ghi dấu một trang sử lặng lẽ mà oai hùng của quân và dân miền Tây Nam Bộ.

Những năm đầu thập niên 1960, Sóc Trăng là địa bàn chiến lược quan trọng. Hệ thống sông ngòi chằng chịt, kênh rạch đan xen như mạng nhện khiến nơi đây vừa là lợi thế cho cách mạng, vừa là nỗi ám ảnh đối với quân đội Sài Gòn và cố vấn Mỹ. Ven sông Hậu, những xóm làng nghèo nép mình sau rặng bần, rặng đước, ban ngày im lìm dưới tầm mắt giám sát gắt gao, ban đêm lại trở thành nơi che chở cho cán bộ, du kích và những chuyến ghe chở vũ khí, lương thực.

Địch hiểu rất rõ tầm quan trọng của khu vực này. Một cuộc càn quét lớn được lên kế hoạch kỹ lưỡng, với mục tiêu xóa sổ các cơ sở cách mạng ven sông Hậu, phá vỡ hành lang vận chuyển, cắt đứt mạch liên lạc giữa các địa phương miền Tây. Lực lượng tham gia không chỉ có bộ binh mà còn có tàu chiến, xuồng máy vũ trang, máy bay trinh sát lượn vòng trên cao. Chúng tin rằng với hỏa lực mạnh và ưu thế phương tiện, mọi ổ kháng cự sẽ bị nghiền nát trong thời gian ngắn.

Nhưng sông Hậu không chỉ là dòng nước. Sông Hậu có ký ức, có linh hồn, và có những con người gắn đời mình với từng con sóng. Tin tức về cuộc càn quét nhanh chóng đến với lực lượng cách mạng. Không có sự hoảng loạn. Trong những căn chòi lá thấp bé, dưới ánh đèn dầu leo lét, những cuộc họp khẩn diễn ra. Bản đồ được trải ra trên chiếc phản gỗ đã sờn, từng nhánh sông, từng con rạch nhỏ được đánh dấu bằng nét bút chì mờ. Kế hoạch chống càn được vạch ra không dựa vào hỏa lực, mà dựa vào sự hiểu biết tường tận từng khúc sông, từng bãi bồi, từng lối mòn xuyên qua vườn cây um tùm.

Du kích Sóc Trăng khi ấy phần lớn là những người nông dân chân lấm tay bùn. Ban ngày họ cấy lúa, giăng lưới, ban đêm cầm súng, đặt mìn, chèo xuồng. Có người vừa hôm trước còn đưa con đi gửi bà ngoại, hôm sau đã lặng lẽ xuống ghe, theo đơn vị ra bám sông. Vũ khí không nhiều, đạn dược hạn chế, nhưng thứ họ có là lòng tin và sự gắn bó máu thịt với mảnh đất này.

Cuộc càn quét bắt đầu vào một buổi sáng sương mù còn chưa tan hết. Từ phía hạ lưu, những chiếc tàu sắt gầm rú, xé mặt nước sông Hậu tiến lên. Xuồng máy lượn sát bờ, binh lính lăm lăm súng, mắt đảo liên hồi. Trên cao, máy bay trinh sát quần đảo, tiếng động cơ vọng xuống mặt sông nghe rợn người. Làng xóm ven sông dường như nín thở.

Nhưng sự yên lặng ấy chỉ là bề mặt. Dưới những lùm cây rậm rạp, trong các con rạch nhỏ uốn khúc, lực lượng du kích đã vào vị trí từ trước. Mìn được gài kín đáo ở những khúc sông hẹp, nơi tàu địch buộc phải giảm tốc. Những bãi chông ngầm giấu dưới lớp bùn non, những ụ súng nhỏ được ngụy trang bằng lá dừa nước, hòa lẫn vào màu xanh của đất trời.

Khi chiếc tàu đi đầu tiến vào khúc sông đã được chọn, một tiếng nổ chát chúa xé toang màn sương. Mặt nước tung lên như bị xé rách, thân tàu rung chuyển dữ dội. Tiếng súng lập tức vang lên từ hai bên bờ, không ồ ạt mà dồn dập, chính xác. Địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng không kịp xác định hướng tiến công, bởi tiếng súng phát ra từ nhiều phía, rồi nhanh chóng im bặt, chỉ để lại sự hoang mang.

Cuộc chiến ven sông Hậu không diễn ra theo kiểu đối đầu trực diện. Đó là trận đánh của sự kiên nhẫn và mưu trí. Khi địch đổ quân lên bờ, chúng chỉ thấy những vườn cây im lìm, những bờ mương nước đục ngầu. Nhưng mỗi bước tiến của chúng đều tiềm ẩn hiểm nguy. Một tiếng nổ bất ngờ từ bãi mìn tự tạo, một loạt đạn ngắn từ lùm cây, rồi lại im lặng. Du kích đánh nhanh, rút gọn, tan vào lòng đất, vào dòng sông.

Có những người mẹ, người chị trong làng đã âm thầm góp phần vào trận đánh ấy. Họ dẫn đường cho cán bộ qua những lối mòn chỉ dân địa phương mới biết. Họ nấu cơm, giấu thương binh dưới sàn nhà, lấy thân mình che chở khi địch lục soát. Có bà cụ tóc đã bạc, khi bị hỏi cung vẫn một mực lắc đầu, đôi mắt đục mờ nhưng ánh lên sự kiên gan không khuất phục.

Cuộc càn quét kéo dài nhiều ngày nhưng không đạt được mục tiêu. Địch tổn thất cả người lẫn phương tiện, tinh thần sa sút rõ rệt. Những chiếc tàu sắt không còn dám tiến sâu vào các nhánh sông nhỏ. Xuồng máy chỉ dám lượn ngoài lòng sông chính, nơi mặt nước rộng và trống trải. Mỗi khi trời sập tối, nỗi lo sợ lại bám theo từng toán lính, bởi họ biết rằng đêm xuống là lúc sông Hậu trở về với những người con của nó.

Đỉnh điểm của trận đánh là một cuộc phục kích lớn khi địch cố tổ chức rút quân trong thế chủ động. Tại một khúc sông quanh co, nơi hai bờ rậm rạp, du kích đã bố trí lực lượng từ trước. Khi đoàn tàu lọt vào trận địa, mìn nổ liên tiếp, súng nổ từ hai bên bờ. Khói súng hòa với sương chiều tạo thành một màn mờ đục. Tiếng hò xung phong vang lên ngắn gọn nhưng đầy quyết liệt. Địch rối loạn đội hình, buộc phải tháo chạy trong hỗn loạn.

Khi tiếng súng cuối cùng lắng xuống, sông Hậu lại trở về vẻ yên bình vốn có. Mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ sẫm. Những con xuồng nhỏ lặng lẽ trôi, mang theo thương binh về nơi an toàn. Có người đã không trở lại. Họ nằm lại đâu đó ven sông, dưới những tán bần, trong lòng đất phù sa. Tên tuổi họ có thể không được ghi chép đầy đủ trong sử sách, nhưng dòng sông này vẫn nhớ.

Trận đánh Sóc Trăng ven sông Hậu không phải là một chiến dịch lớn với những con số hoành tráng. Nhưng ý nghĩa của nó thì không hề nhỏ. Cuộc càn quét bị bẻ gãy đã bảo vệ được cơ sở cách mạng, giữ vững hành lang chiến lược của miền Tây. Quan trọng hơn, nó khẳng định một chân lý: ở vùng đất sông nước này, sức mạnh không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở lòng dân, ở sự gắn bó giữa con người và quê hương.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ven sông Hậu lại rộn ràng tiếng máy ghe, tiếng trẻ con nô đùa. Những vết tích bom đạn dần bị thời gian và phù sa che lấp. Nhưng mỗi khi kể lại, người dân Sóc Trăng vẫn nhắc về những ngày dòng sông dậy sóng lửa, về một trận đánh mà cả làng, cả sông cùng đứng lên. Đó không chỉ là ký ức của một trận chiến, mà là ký ức của lòng yêu nước thầm lặng, bền bỉ như chính dòng Hậu Giang ngày đêm chảy mãi không ngừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn