Dòng sông hoa lửa
Tròn 40 năm đã trôi qua, nhưng dường như mỗi tấc đất, mỗi đoạn đường, mỗi ngọn đồi vẫn còn đó. Vùng đất này từng vang dội chiến công nhưng cảnh sắc lại dịu dàng, bình dị. Mỗi dòng suối xanh vẫn như thấp thoáng bóng hình người chiến sĩ thuở nào. Các anh đang vượt sông, đang vượt qua bom đạn nhằm hướng về phía kẻ thù xốc tới...
Chiến trường xưa, hôm nay lặng lẽ mà như muốn nói lên tất cả những gì thuộc về quá khứ của một thời oanh liệt.
Ôi, đồng đội của chúng tôi! Nắng, mưa càng hiện rõ chứng tích lịch sử oanh liệt này. Quảng Trị là nơi thử thách lòng kiên trinh cách mạng của tất cả chúng ta. Mỗi trận đánh như "lửa thử vàng", có bao con người đã ngã xuống trước bom đạn kẻ thù nhưng vẫn không ngăn nổi hàng nghìn chiến sĩ tuổi mười chín, đôi mươi xông lên để giữ Thành cổ yêu dấu bằng bất kỳ giá nào. Chúng ta đánh kẻ thù bằng xe tăng, pháo lớn và bằng cả tấm lòng kiêu hãnh của người chiến sĩ Việt Nam. Chiến công nào mà không có máu đổ. Sự hy sinh to lớn của người đồng đội chúng ta đúng như một nhà thơ đã viết: "Nếu các anh trở về đông đủ, sư đoàn ta sẽ thành mấy sư đoàn".


