Bài viết

DÒNG SÔNG HUYỀN THOẠI VÀ BẢN HÙNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA

Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng những con số hay những cột mốc khô khan, mà được viết bằng máu, nước mắt và cả những nụ cười bất tử của thế hệ cha anh trong "thời hoa lửa" – giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi Tổ quốc gọi tên, hàng vạn thanh niên đã gác lại bút nghiên, từ bỏ những ước mơ riêng tư để khoác lên mình màu áo lính, dấn thân vào nơi khói lửa để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Trong bức tranh hào hùng ấy, những câu chuyện về sự hy sinh

Đà Nẵng02/07/2026Bùi Nguyễn Hiền Vi (Đồng DƯơng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng những con số hay những cột mốc khô khan, mà được viết bằng máu, nước mắt và cả những nụ cười bất tử của thế hệ cha anh trong "thời hoa lửa" – giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi Tổ quốc gọi tên, hàng vạn thanh niên đã gác lại bút nghiên, từ bỏ những ước mơ riêng tư để khoác lên mình màu áo lính, dấn thân vào nơi khói lửa để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Trong bức tranh hào hùng ấy, những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng bên dòng sông Thạch Hãn hay ý chí sắt đá của những chiến sĩ như Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành những đóa hoa lửa vĩnh cửu, tỏa hương trong ký ức của nhiều thế hệ.

Nhắc đến thời hoa lửa, không thể không nhắc đến những chuyến đò đêm trên sông Thạch Hãn trong 81 ngày đêm lịch sử tại Thành cổ Quảng Trị. Đó là nơi chiếc đò của bố con bà Thu và ông Con đã trở thành phương tiện sống còn, đưa hàng vạn chiến sĩ vượt sông tiếp cận thành cổ. Bà Thu kể lại, đêm tối mù mịt, chỉ khi ánh lửa từ bom đạn lóe lên mới nhìn rõ mặt nhau một thoáng. Mỗi chuyến đò chở không quá 10 chiến sĩ, số còn lại phải dũng cảm bơi vượt sông dưới làn mưa bom bão đạn. Có những người lính trẻ, khi vừa được đưa đến bờ đã hy sinh, trước lúc nhắm mắt còn đau đớn gọi "mẹ ơi", tiếng gọi ấy xé lòng bao người ở lại. Hình ảnh cụ ông Nguyễn Con cùng con dâu – bà Thu – kiên cường bám trụ, chở bộ đội và vũ khí tiếp sức cho Thành cổ đã được nhiếp ảnh gia Đoàn Công Tính ghi lại trong bức ảnh vô giá, trở thành minh chứng cho sự gắn kết máu thịt giữa quân và dân. Sau chiến tranh, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, họ vẫn luôn trân trọng những kỷ niệm về đồng đội, giữ gìn bức ảnh như một báu vật của gia đình.

Không chỉ có những người dân bám làng, bám đò, thời hoa lửa còn là thời của những người lính với lý tưởng sống cao đẹp, sẵn sàng hy sinh cả tuổi thanh xuân. Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi – chàng thợ điện trẻ tuổi – là biểu tượng cho lòng yêu nước trong sáng và dũng khí của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Dù công việc mưu sinh vất vả, anh luôn canh cánh nỗi đau đất nước chia cắt và chọn con đường dấn thân vào các hoạt động cách mạng bí mật tại Sài Gòn. Khi bị bắt giữ và đối mặt với cái chết, anh vẫn giữ phong thái ung dung, điềm tĩnh, thậm chí nở nụ cười kiêu hãnh trước khi ra pháp trường. Lời dặn dò vợ hãy tự hào vì quê hương là minh chứng cho một người yêu cuộc sống đến mức sẵn sàng hiến dâng hạnh phúc riêng cho đại nghĩa dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương hậu chiến vẫn còn đau đáu. Có những người lính trở về với những vết sẹo trên thân thể và cả những vết hằn trong tâm trí, phải đấu tranh mỗi ngày để hòa nhập với đời thường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh éo le nhất, họ vẫn giữ vững phẩm chất của "Anh bộ đội Cụ Hồ", vẫn trân trọng những tấm huy hiệu Đảng – tài sản tinh thần vô giá nhất của cuộc đời mình. Những cuộc hội ngộ sau hơn bốn mươi năm giữa những người bạn chiến trường, những giọt nước mắt rơi xuống khi nhớ về đồng đội đã hy sinh, tất cả cho thấy tình đồng chí, đồng đội là sợi dây kết nối mạnh mẽ vượt lên trên mọi nghịch cảnh.

Thời hoa lửa là khoảng thời gian mà con người sống trọn vẹn nhất với lý tưởng, nơi cái chết trở nên nhẹ tựa hồng mao trước khát vọng độc lập, tự do. Đó là những lá thư gửi về hậu phương thấm đẫm tình yêu gia đình và lời hứa về ngày đất nước thống nhất. Đó là những con người bình dị đã biến mình thành huyền thoại thông qua những hành động tử tế, sự hy sinh thầm lặng và ý chí không bao giờ khuất phục trước kẻ thù.

Nhìn lại thời hoa lửa, thế hệ trẻ hôm nay không chỉ cảm nhận niềm tự hào mà còn hiểu sâu sắc về giá trị của hòa bình. Mỗi con đường ta đi, mỗi trường học ta ngồi đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người đi trước. Ký ức về những người đưa đò, về anh hùng Nguyễn Văn Trỗi hay những người lính trở về từ chiến trường không chỉ là bài học lịch sử mà còn là ngọn lửa thiêng liêng, soi đường cho chúng ta sống sao cho xứng đáng. Chúng ta cần tiếp nối tinh thần ấy bằng thái độ học tập nghiêm túc, lối sống tử tế và trách nhiệm với cộng đồng, bởi "thời hoa lửa" không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn sống mãi trong tâm thức và ý thức trách nhiệm của mỗi người Việt Nam trong hành trình xây dựng tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DÒNG SÔNG HUYỀN THOẠI VÀ BẢN HÙNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa