Bài viết

Dòng sông không chảy ngược

Hà Tĩnh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con sông quê anh không rộng, nhưng đủ để chia đôi làng thành hai bờ. Ngày thường, nó hiền như một dải lụa. Nhưng vào những năm tháng khốc liệt, dòng sông trở thành một ranh giới—không chỉ của không gian, mà của những lựa chọn không thể quay lại.

Anh lớn lên bên bờ sông ấy. Biết từng khúc cua, từng bãi cát. Nhưng ngày anh lên đường, con sông bỗng trở nên xa lạ.

Con đò đưa anh qua bờ bên kia vào một buổi sáng sớm. Sương mờ phủ kín mặt nước. Người chèo đò không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa mái chèo xuống, nhịp đều.

Giữa dòng, anh quay lại nhìn. Bờ bên kia đã mờ. Không phải vì khoảng cách xa, mà vì sương đã dày hơn.

Anh chợt hiểu—
có những lần qua sông không phải để sang bên kia,
mà để rời khỏi chính nơi mình thuộc về.

Nhiều tháng sau, trong một nhiệm vụ gấp, đơn vị anh phải vượt qua một con sông khác. Không có đò. Không có cầu.

Chỉ có nước chảy xiết.

Trời tối.

Không có ánh sáng.

Họ buộc dây, nối nhau lại.

Anh đứng giữa.

Không phải người đầu, không phải người cuối.

Nhưng anh cảm nhận rõ dòng nước.

Lạnh.

Mạnh.

Không thể chống lại.

Họ bước xuống.

Nước dâng lên nhanh.

Đến ngang ngực.

Đến cổ.

Một người phía trước trượt chân.

Dây căng.

Đội hình chao đảo.

Khoảnh khắc ấy, mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Không ai nói.

Không ai ra lệnh.

Chỉ có phản xạ.

Anh siết chặt tay.

Không phải để giữ mình,
mà để giữ người khác.

Dòng nước kéo.

Mạnh hơn.

Anh cảm thấy mình bị lệch khỏi vị trí.

Chỉ một chút.

Nhưng đủ để hiểu—
nếu buông,
mọi thứ sẽ vỡ.

Anh không buông.

Không phải vì chắc chắn mình sẽ giữ được,
mà vì không còn lựa chọn nào khác.

Rồi, rất chậm, đội hình ổn định lại.

Họ sang được bờ bên kia.

Không ai nói gì.

Chỉ ngồi xuống.

Thở.

Nhìn nhau.

Và trong ánh mắt ấy,
có một sự hiểu ngầm:
không phải ai cũng còn nguyên vẹn như trước.

Nhiều năm sau, anh trở lại con sông quê.

Nước vẫn chảy.

Không thay đổi.

Anh đứng rất lâu.

Không tìm lại.

Không so sánh.

Chỉ hiểu rằng—
dòng sông không chảy ngược,
và con người cũng vậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn