Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Dòng Sông Không Có Ánh Trăng”

Ông Trịnh Văn Hậu từng là trinh sát đường sông hoạt động tại khu vực Nam Bộ giai đoạn 1970–1973. Một chuyến vượt sông ban đêm để dẫn đường cho đơn vị đã trở thành ký ức sâu sắc nhất đời ông về sự im lặng, nguy hiểm và lòng quả cảm.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, hệ thống sông rạch ở Nam Bộ vừa là đường giao thông, vừa là tuyến chiến lược quan trọng. Nhưng cũng chính nơi đó thường xuyên có tàu tuần tra và phục kích.

Trịnh Văn Hậu khi ấy hai mươi sáu tuổi, làm trinh sát đường sông. Nhiệm vụ của ông là đi trước dò đường, xác định vị trí địch và dẫn các đoàn ghe thuyền đi qua an toàn.

Đêm hôm đó không trăng, trời tối như mực. Nước sông chảy chậm nhưng lạnh buốt. Ông Hậu chèo một chiếc xuồng nhỏ, phía sau là cả đoàn hàng hóa và thương binh đang chờ tín hiệu.

Ông phải đi trước để kiểm tra đoạn sông có chốt gác hay không.

Mọi âm thanh đều phải tuyệt đối im lặng. Chèo xuồng không được để nước vỗ mạnh, thậm chí hơi thở cũng phải giữ nhẹ.

Khi đến khúc cua hẹp, ông phát hiện ánh đèn mờ từ một chiếc tàu tuần tra địch đang neo gần bờ.

Không thể quay lại, cũng không thể rẽ sang hướng khác.

Ông buộc phải nằm rạp xuống xuồng, để trôi theo dòng nước, giả vờ như một khúc gỗ trôi tự nhiên.

Xuồng lặng lẽ đi qua khoảng cách chỉ vài chục mét từ tàu địch.

Ông kể rằng lúc đó chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập và tiếng nước chảy nhẹ dưới thân xuồng.

Khi qua được khu vực nguy hiểm, ông chèo nhanh trở lại báo hiệu cho đoàn phía sau đi theo lối an toàn.

Cả đoàn vượt sông thành công trong đêm ấy mà không bị phát hiện.

Sau này, khi nhớ lại, ông Hậu nói rằng:

“Có những con sông không có ánh trăng, nhưng lại sáng lên bằng lòng gan dạ của con người.”

Nhiều năm trôi qua, mỗi lần đi qua dòng sông cũ, ông vẫn nhớ như in đêm tối ấy — nơi sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn