DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ
🌊 DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ
Trời Quảng Trị tháng Bảy đổ mưa. Nước sông Thạch Hãn dâng cao, chảy xiết như cuốn theo cả âm vang của chiến tranh. Trên bờ sông, một ông lão tóc bạc ngồi lặng lẽ. Ông tên là Bình, cựu chiến sĩ đặc công, người đã từng bơi qua dòng sông này gần năm mươi năm trước.
Ngày ấy, Bình mới hai mươi mốt tuổi. Đêm vượt sông, bom đạn như bão. Mặt nước loang ánh pháo sáng, mỗi đợt sóng dội vào ngực như bàn tay lạnh buốt của tử thần. Anh và đồng đội bơi sang bờ Nam mang thuốc men, đạn dược. Nửa chừng, một loạt bom dội xuống, con thuyền nhỏ chao đảo. Bình bị hất văng ra, còn người bạn thân – Tuấn – cố đẩy thuyền sang bờ, rồi mất hút trong làn nước đỏ ngầu.
Trận ấy đơn vị chỉ có vài người sống sót. Sau giải phóng, Bình trở lại dòng sông, đứng lặng nhìn mặt nước phẳng lặng mà nghe tiếng gọi của Tuấn vọng đâu đây. Từ đó, năm nào đến ngày 27/7, ông cũng về, thả một bông hoa đỏ xuống sông. Ông bảo:
– Sông này không ngủ. Dưới lòng nó, có bao người vẫn còn thức.
Một buổi chiều, khi hoa rơi theo dòng nước, mưa bỗng tạnh. Mặt trời hắt lên ánh vàng rực rỡ. Ông Bình mỉm cười, tưởng như thấy Tuấn bơi qua, vẫy tay: “Anh về rồi đó à?”
Ông khẽ đáp, giọng run run:
– Ừ, tao về. Mày yên nghỉ nghe, sông vẫn xanh như ngày ấy.
Mỗi năm, dòng Thạch Hãn vẫn chảy. Những đoàn người trẻ tuổi ghé thăm, lặng im cúi đầu. Không ai biết tên người lính đã nằm lại, chỉ biết dưới đáy sông là trái tim của cả một thế hệ – những người đã hoá thành sóng, hóa thành nước, giữ cho đất nước bình yên.



