Bài viết

DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ (2)

Con sông ấy ngày nào cũng chảy, bất kể bom rơi hay đạn nổ. Ban ngày, mặt nước phẳng lặng như chưa từng chứng kiến chiến tranh. Ban đêm, sông trở thành con đường sống còn để bộ đội vượt qua, tiếp tế và tải thương. Anh là người chèo đò. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Mỗi chuyến qua sông là một lần cược mạng sống. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát bầu trời, nghe tiếng gió, đoán hướng pháo sáng. Có những đêm sông đỏ lửa, anh vẫn bám tay chèo, bởi anh hiểu: p

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con sông ấy ngày nào cũng chảy, bất kể bom rơi hay đạn nổ. Ban ngày, mặt nước phẳng lặng như chưa từng chứng kiến chiến tranh. Ban đêm, sông trở thành con đường sống còn để bộ đội vượt qua, tiếp tế và tải thương.
Anh là người chèo đò. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Mỗi chuyến qua sông là một lần cược mạng sống. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát bầu trời, nghe tiếng gió, đoán hướng pháo sáng.
Có những đêm sông đỏ lửa, anh vẫn bám tay chèo, bởi anh hiểu: phía bên kia, đồng đội đang chờ. Dòng sông không ngủ, và người thanh niên giữ sông cũng không cho phép mình chùn bước trong những năm tháng hoa lửa của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn