Dòng sông không ngủ
Tôi là Phạm Văn Dũng, từng làm nhiệm vụ lái thuyền vận chuyển hàng hóa qua những con sông ở miền Trung trong thời chiến.
Những năm đó, sông không bao giờ ngủ. Ban ngày thì yên ắng, nhưng đêm xuống là lúc chúng tôi bắt đầu hành trình. Thuyền chở đầy lương thực, thuốc men, có khi cả vũ khí, lặng lẽ trôi trong bóng tối để tránh máy bay địch.
Một đêm, nước sông dâng cao, chảy xiết. Trời tối đen như mực. Tôi và anh Lợi – người lái phụ – phải căng mắt nhìn từng khúc sông. Chỉ cần lệch tay lái một chút là thuyền có thể va vào đá ngầm.
Giữa dòng, tiếng máy bay vang lên. Chúng tôi lập tức tắt máy, dùng mái chèo đưa thuyền áp sát bờ lau sậy. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như nghe thấy rõ trong đêm.
Bất ngờ, pháo sáng rơi xuống, cả khúc sông sáng rực như ban ngày. Không còn chỗ ẩn nấp. Anh Lợi nhìn tôi, nói nhanh:
— Cứ đi tiếp! Dừng lại là mất hết!
Chúng tôi nổ máy, lao thuyền về phía trước. Đạn bắn xuống mặt nước, tung lên những cột nước trắng xóa. Nhưng kỳ lạ là lúc đó tôi không còn thấy sợ nữa, chỉ nghĩ: phải đưa chuyến hàng này đến nơi.
Khi cập bến an toàn, cả hai chúng tôi ngồi thở dốc, nhìn nhau cười. Chuyến hàng ấy sau này được nói là đã kịp thời cứu một đơn vị đang thiếu lương thực.
Chiến tranh qua lâu rồi, con sông giờ hiền hòa, yên ả. Nhưng với tôi, mỗi lần nhìn dòng nước trôi, tôi lại nhớ đến những đêm không ngủ – nơi chúng tôi đã sống và chiến đấu lặng thầm.
Dòng sông ấy không chỉ chở hàng, mà còn chở cả tuổi trẻ và lòng can đảm của chúng tôi.”



