Dòng Sông Không Ngủ
Câu chuyện về những người lính trinh sát đường sông âm thầm quan sát, dẫn đường và bảo vệ các tuyến vận chuyển quan trọng trong chiến tranh.
Năm 1971, Trần Minh Khôi là một trinh sát đường sông, phụ trách theo dõi các tuyến di chuyển trên một con sông lớn – nơi vừa là đường vận tải quan trọng, vừa là mục tiêu bị địch kiểm soát gắt gao.
Công việc của Khôi thường diễn ra vào ban đêm. Anh cùng đồng đội chèo thuyền nhỏ, tắt hết đèn, chỉ dựa vào dòng chảy và ký hiệu tự nhiên để định hướng. Mỗi chuyến đi đều có thể kéo dài nhiều giờ trong im lặng tuyệt đối.
Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ: dẫn đường cho một đoàn thuyền chở hàng vượt qua đoạn sông có nguy cơ phục kích. Tin báo cho biết địch đã tăng cường tuần tra, đặt chốt ở hai bờ.
Khôi dẫn đầu, di chuyển trước để kiểm tra tình hình. Khi đến khúc sông hẹp, anh phát hiện dấu hiệu bất thường: mặt nước lặng hơn bình thường và có ánh phản quang nhẹ từ bờ.
“Có phục kích,” anh thầm nghĩ.
Anh ra hiệu cho đoàn thuyền dừng lại từ xa, rồi quay lại báo hiệu thay đổi lộ trình. Cả đoàn phải đi vòng qua một nhánh sông nhỏ hơn, nhiều chướng ngại và nguy hiểm hơn.
Trong lúc di chuyển, một chiếc thuyền phía sau suýt va vào đá ngầm. Khôi lập tức quay lại hỗ trợ, dùng sào điều hướng trong bóng tối.
Tiếng nước vỗ nhẹ, tiếng mái chèo khua rất khẽ, tất cả hòa vào màn đêm đặc quánh. Không ai được phép phát ra tiếng động lớn.
Khi đoàn thuyền vượt qua được khu vực nguy hiểm, Khôi mới thở phào. Phía sau, con sông vẫn lặng im như chưa từng có cuộc hành trình nào đi qua.
Nhiều năm sau, Khôi vẫn nhớ rõ cảm giác ấy – cảm giác sống cùng dòng sông, hiểu từng nhịp chảy để bảo vệ những chuyến đi không bao giờ được phép sai lầm.



