Bài viết

Dòng Sông Không Ngủ

Câu chuyện tái hiện cuộc sống của những người lính công binh trong thời chiến qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Văn Thành, nơi họ ngày đêm giữ vững cây cầu huyết mạch giữa bom đạn.

Ninh Bình17/04/2026Đinh Thị Phương Thúy (Trường Tiểu học Gia Sinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thành nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi và được phân về đơn vị công binh làm nhiệm vụ bảo vệ một cây cầu quan trọng bắc qua con sông lớn. Cây cầu ấy là tuyến đường huyết mạch, nơi từng đoàn xe tiếp tế phải đi qua để vào chiến trường. Ban ngày, cây cầu bị máy bay địch đánh phá liên tục. Những nhịp cầu vừa sửa xong có thể bị đánh sập chỉ sau vài giờ. Nhưng cứ mỗi khi trời tối, Thành và đồng đội lại lặng lẽ ra sửa chữa. Dòng sông dưới chân cầu chưa bao giờ được nghỉ. Ban ngày gầm lên vì bom đạn, ban đêm lại rì rầm chảy, như chứng kiến tất cả những mất mát và nỗ lực của con người. Một đêm, khi cả đội đang khẩn trương gia cố lại một nhịp cầu bị hỏng, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện. Không kịp rút lui, họ buộc phải bám trụ tại chỗ. Bom rơi xuống sát mép sông, nước bắn lên trắng xóa. Một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả cây cầu. Khi khói bụi tan đi, một phần cầu lại sập xuống. Thành bị hất văng nhưng may mắn chỉ bị thương nhẹ. Anh lập tức đứng dậy, cùng đồng đội kiểm tra thiệt hại. Trong lúc đó, họ nhận được tin: một đoàn xe đang tiến đến, cần qua cầu gấp trong đêm. Không còn lựa chọn, cả đội quyết định sửa cầu ngay dưới nguy cơ bị đánh tiếp. Thành cùng một người bạn thân trèo xuống phần dầm cầu, vừa làm vừa nghe tiếng máy bay vẫn còn vần vũ trên đầu. Người bạn của anh bị thương trong một đợt bom trước đó, nhưng vẫn kiên quyết ở lại. “Cầu còn thì xe còn qua được,” anh nói. Sau nhiều giờ căng thẳng, nhịp cầu tạm thời được nối lại. Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, mọi người nín thở theo dõi. Bánh xe rung lên trên mặt cầu chắp vá, nhưng rồi vẫn vượt qua an toàn. Cả đội thở phào, nhưng niềm vui chưa trọn vẹn. Người bạn của Thành đã kiệt sức sau khi hoàn thành công việc. Anh nằm xuống bên bờ sông, không kịp nói thêm lời nào. Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện ấy, Nguyễn Văn Thành vẫn nhớ rõ âm thanh của dòng sông đêm đó – không phải tiếng bom, mà là tiếng nước chảy đều đặn, như nhắc nhở rằng dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, sự sống và ý chí con người vẫn không ngừng tiếp diễn. Cây cầu năm xưa giờ không còn nữa, nhưng trong ký ức của Thành, đó mãi là nơi ghi dấu những tháng ngày không thể quên của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn