Bài viết

Dòng sông không ngủ

Tây Ninh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sông Vàm Cỏ Đông những năm chiến tranh không bao giờ thực sự yên tĩnh. Ban ngày, mặt nước lặng như gương, nhưng đêm xuống, nơi đây trở thành tuyến đường sống còn.

Lan mới 17 tuổi khi trở thành giao liên.

Không ai nghĩ một cô gái nhỏ bé, gầy gò lại có thể chèo xuồng xuyên đêm, vượt qua những khu vực nguy hiểm để đưa tài liệu. Nhưng chiến tranh không hỏi tuổi.

Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Đêm đó, Lan nhận nhiệm vụ đặc biệt: chuyển một gói tài liệu quan trọng từ Long An sang vùng căn cứ Tây Ninh. Trời không trăng. Gió nhẹ. Mọi thứ tưởng chừng thuận lợi, nhưng chính sự yên tĩnh ấy lại khiến người ta lo lắng.

Lan chèo xuồng, từng nhịp đều đặn. Tai cô luôn lắng nghe mọi âm thanh – tiếng nước, tiếng lá, hay bất kỳ dấu hiệu nào bất thường.

Đến giữa dòng, cô nghe thấy tiếng máy nổ xa xa.

Một chiếc xuồng tuần tra.

Lan lập tức tắt đèn, ép mình sát xuống xuồng, dùng mái chèo đẩy nhẹ để trôi theo dòng nước.

Tim đập mạnh.

Chiếc xuồng địch đi ngang qua, ánh đèn quét trên mặt nước. Chỉ cần một cử động sai, mọi thứ sẽ kết thúc.

Lan nín thở.

Một phút… hai phút… rồi chiếc xuồng đi xa.

Cô tiếp tục hành trình.

Nhưng khó khăn chưa dừng lại.

Khi đến gần bờ bên kia, cô phát hiện bãi cỏ nơi thường cập bến đã bị phục kích. Không thể quay lại, cũng không thể tiến thẳng.

Lan quyết định chèo vòng qua một lối khác – dài hơn, nguy hiểm hơn.

Nước chảy xiết. Xuồng chao đảo. Nhưng cô vẫn giữ vững tay chèo.

Gần sáng, Lan đến nơi.

Người nhận tài liệu nhìn cô, không giấu được sự ngạc nhiên.

“Em đi một mình à?”

Lan chỉ gật đầu, mỉm cười nhẹ.

Không ai biết, trong đêm đó, cô đã vượt qua những gì.

Những chuyến đi như vậy lặp lại nhiều lần.

Lan không phải là người duy nhất. Có hàng trăm, hàng ngàn người như cô. Nhưng mỗi câu chuyện đều là một ngọn lửa.

Một lần, khi chiến tranh đã lắng xuống, có người hỏi Lan:

“Em có sợ không?”

Lan suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Có. Nhưng nếu ai cũng sợ, thì ai sẽ đi?”

Dòng sông vẫn chảy. Nhưng những con người như Lan đã làm cho nó trở thành một phần của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn