DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ (4)
Con sông nhỏ nơi làng quê từng ngày đón những chuyến đò chở bộ đội qua sông. Đêm nào cũng vậy, bác lái đò âm thầm chèo giữa làn nước lạnh, không bật đèn, không nói nhiều, chỉ có tiếng mái chèo khẽ khàng hòa vào tiếng gió. Có lần, địch phát hiện, bác vẫn bình tĩnh đưa chuyến đò cuối cùng cập bến an toàn rồi mới quay lại. Bác không kịp lên bờ. Dòng sông hôm ấy đỏ màu máu, nhưng cũng chính từ dòng sông ấy, bao lớp người đã sang bờ tự do. Dòng sông vẫn chảy, làng quê đã yên bình. Mỗi khi nhìn con
Con sông nhỏ nơi làng quê từng ngày đón những chuyến đò chở bộ đội qua sông. Đêm nào cũng vậy, bác lái đò âm thầm chèo giữa làn nước lạnh, không bật đèn, không nói nhiều, chỉ có tiếng mái chèo khẽ khàng hòa vào tiếng gió.
Có lần, địch phát hiện, bác vẫn bình tĩnh đưa chuyến đò cuối cùng cập bến an toàn rồi mới quay lại. Bác không kịp lên bờ. Dòng sông hôm ấy đỏ màu máu, nhưng cũng chính từ dòng sông ấy, bao lớp người đã sang bờ tự do.
Dòng sông vẫn chảy, làng quê đã yên bình. Mỗi khi nhìn con nước lững lờ trôi, người dân lại nhớ về bác lái đò – người đã dùng cả cuộc đời mình để đưa đất nước sang một bờ mới.


