Bài viết

Dòng sông không ngủ

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng sông không ngủ

Con sông mùa này cạn, để lộ những bãi đá lởm chởm như vết thương chưa kịp lành. Ban ngày, nó hiền như một dải lụa. Nhưng đêm xuống, sông thức.

Tâm là lính công binh, phụ trách bến vượt. Đêm nào anh cũng ngâm mình dưới nước, dò từng bước đặt cầu phao. Trên đầu, pháo sáng nở như những bông hoa chết.

Anh nhớ nhà. Nhớ mẹ hay ngồi vá áo bên hiên, ánh đèn dầu lay lắt như sắp tắt. Nhưng anh không viết thư. Anh sợ những lời hứa sẽ không có ngày thực hiện.

Một đêm, khi nước lên bất thường, dòng sông trở nên dữ dội. Cầu phao chao đảo. Một chiếc xe chở thương binh đang cố vượt qua.

“Giữ cầu!” — Tâm hét.

Anh lao ra giữa dòng, hai tay ghì chặt dây neo. Nước cuốn xiết như muốn xé anh ra khỏi mặt đất. Nhưng chiếc cầu đứng vững.

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, người ta chỉ thấy sợi dây vẫn căng. Tâm đã trôi theo dòng nước.

Con sông lại hiền. Nhưng từ đó, mỗi lần đêm xuống, người ta bảo nó không ngủ — vì còn nhớ một người đã giữ nó lại, chỉ trong một khoảnh khắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn