Dòng Sông Không Ngủ
Câu chuyện được ông Mai Văn Long kể lại trong buổi họp mặt truyền thống tại địa phương. Đây là ký ức về những chuyến vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí bằng ghe xuồng trên các tuyến sông miền Tây giữa thời chiến tranh ác liệt.
Năm 1972, những con sông miền Tây không còn yên bình như trước. Ban ngày, máy bay trinh sát và xuồng tuần tra của địch liên tục kiểm soát các tuyến kênh rạch nhằm ngăn chặn lực lượng cách mạng vận chuyển tiếp tế.
Khi ấy, ông Long mới 21 tuổi và tham gia đội vận tải đường sông của địa phương. Công việc của ông là chèo ghe đưa gạo, thuốc men và tài liệu vượt qua các trạm gác để tiếp tế cho chiến khu.
Trong đội có anh Nguyễn Văn Sơn – người chèo ghe rất giỏi và thông thuộc từng con nước, từng nhánh kênh nhỏ giữa vùng đồng bằng.
Một đêm trời tối đen, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thuốc men đến một trạm quân y trong rừng tràm. Nhiều thương binh đang chờ thuốc nên mọi người phải đi ngay dù khu vực sông vừa bị địch tăng cường tuần tra.
Chiếc ghe nhỏ l silently xuôi theo con kênh hẹp giữa hai hàng dừa nước. Mọi người không dám đốt đèn, chỉ dựa vào ánh sao mờ và kinh nghiệm để định hướng.
Khi ghe gần đến trạm giao liên, tiếng máy xuồng của địch bất ngờ vang lên phía sau. Ánh đèn pha quét sáng cả mặt sông.
Biết nếu bị phát hiện thì số thuốc sẽ không đến được nơi cần cứu chữa, anh Sơn lập tức cho ghe rẽ vào một nhánh kênh nhỏ đầy lau sậy.
Ông Long nhớ lại:
“Nước cạn, ghe mắc liên tục nhưng anh Sơn vẫn bình tĩnh chèo từng chút một.”
Địch phát hiện dấu vết và nổ súng truy đuổi. Trong lúc nguy cấp, anh Sơn quyết định lái ghe sang hướng khác để dụ địch, còn ông Long mang thuốc men lên bờ chạy vào rừng giao cho trạm quân y.
Nhờ sự hy sinh của anh Sơn, số thuốc đã đến nơi kịp thời cứu nhiều thương binh. Nhưng người chiến sĩ chèo ghe năm ấy đã không trở về nữa.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Long nhiều lần quay lại bến sông cũ và vẫn nhớ mãi hình ảnh chiếc ghe lặng lẽ giữa dòng nước đêm năm xưa.



