Khác

DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

Câu chuyện nói về ký ức tại dòng sông

Phú Thọ24/02/2026Nghiêm Vũ Khánh Ngọc-Bùi Khánh Ngọc (xã Yên Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

Những năm chiến tranh ác liệt, Phú Thọ hiện lên như một điểm tựa bền bỉ của miền Bắc. Giữa những đồi cọ trập trùng, dòng sông Lô ngày đêm miệt mài chở nặng phù sa và cả nhịp thở của hậu phương. Bom đạn có thể cày xới mặt đất, nhưng không thể khuất phục ý chí của con người nơi vùng trung du kiên cường ấy.

Làng Hạ Lôi nép mình bên bờ sông. Ban ngày, người dân vẫn cần mẫn cuốc đất trồng sắn, trồng chè; đêm xuống, cả làng lại lặng lẽ hóa thành một pháo đài. Những con thuyền gỗ âm thầm rẽ sóng, không chở cá mà chở vũ khí, lương thực vượt sông sang bến an toàn. Ánh đèn được che kín bằng những mảnh vải đen, chỉ le lói như đom đóm giữa màn đêm dày đặc.

Nhân là cô gái mười tám tuổi, con của một gia đình làm chè lâu đời. Cha cô đã hi sinh trong một trận bom bảo vệ kho hàng ven sông, để lại cho Nhân chiếc đèn bão sứt quai và lời dặn cuối cùng: “Sông còn chảy, con còn phải giữ đường cho bộ đội.” Từ đó, Nhân xin gia nhập đội dân quân tự vệ của xã, nhận nhiệm vụ dẫn thuyền và canh gác bến sông.

Có một đêm, tiếng máy bay địch gầm rú xé toạc bầu trời. Bom trút xuống dữ dội, nước sông Lô cuộn lên đỏ lửa. Một con thuyền chở thương binh bị mắc kẹt giữa dòng. Không do dự, Nhân lao xuống nước, dùng dây thừng buộc chặt mũi thuyền, dẫn nó men theo dòng chảy về bến phụ đã chuẩn bị sẵn. Mảnh bom sượt qua vai, máu hòa vào làn nước lạnh buốt, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng. Chỉ đến khi người thương binh cuối cùng được đưa vào hầm an toàn, Nhân mới gục xuống vì kiệt sức.

Sáng hôm sau, sông Lô trở lại vẻ hiền hòa. Dòng nước lặng lẽ trôi như chưa từng chứng kiến bom đạn đêm qua. Nhân tỉnh dậy trong căn hầm đất, nghe tiếng chim gọi nhau trên những đồi cọ. Cô mỉm cười, thầm biết rằng con đường hậu phương đã được giữ vững thêm một đêm nữa.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Nhân trở về với những đồi chè xanh mướt. Bến sông xưa nay đã thành bến phà nhộn nhịp, những cây cầu vững chãi bắc qua dòng Lô. Nhưng mỗi chiều đứng bên sông, nghe tiếng nước vỗ bờ, trong lòng Nhân lại vang lên nhịp đập của một thời hoa lửa – nơi Phú Thọ đã âm thầm hiến dâng sức người, sức đất cho ngày toàn thắng của dân tộc.

Người Sưu Tầm:Nghiêm Vũ Khánh Ngọc-Bùi Khánh Ngọc-Lớp 10A

Trường THPT Yên Thuỷ A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn