DÒNG SÔNG KHÔNG NGỪNG CHẢY – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ LIÊN
Tôi tìm về xã An Trường A, huyện Càng Long vào một buổi chiều lộng gió. Con đường làng chạy dài qua những hàng dừa nghiêng bóng, yên bình đến mức khó ai hình dung nơi đây từng là vùng đất của bom đạn. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Huỳnh Thị Liên, lòng tôi chợt trĩu xuống – bởi câu chuyện ấy không chỉ dừng lại ở một cuộc chiến, mà kéo dài qua cả những năm tháng giữ gìn biên cương Tổ quốc.
Tôi tìm về xã An Trường A, huyện Càng Long vào một buổi chiều lộng gió. Con đường làng chạy dài qua những hàng dừa nghiêng bóng, yên bình đến mức khó ai hình dung nơi đây từng là vùng đất của bom đạn. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Huỳnh Thị Liên, lòng tôi chợt trĩu xuống – bởi câu chuyện ấy không chỉ dừng lại ở một cuộc chiến, mà kéo dài qua cả những năm tháng giữ gìn biên cương Tổ quốc.
Mẹ sinh năm 1933, một người phụ nữ Kinh hiền hậu, gắn bó cả đời với quê hương An Trường. Mẹ lập gia đình với đồng chí Võ Văn Ba, sinh được năm người con. Một mái nhà giản dị, nơi tiếng cười từng hòa cùng tiếng gió đồng quê.
Nhưng rồi chiến tranh ập đến.
Những năm tháng chống Mỹ, gia đình mẹ không đứng ngoài cuộc. Chồng mẹ – ông Võ Văn Ba – tham gia cách mạng từ năm 1960, là phó hậu cần của chi bộ ấp Lo Co B. Ông là người âm thầm lo toan, tiếp sức cho những trận đánh phía trước, góp phần giữ vững phong trào cách mạng tại địa phương.
Ngày 8 tháng 1 năm 1969, khi đang làm nhiệm vụ vận động lạc quyên phục vụ chiến dịch giải phóng xã An Trường, ông bị máy bay địch bắn và hy sinh.
Tin dữ đến, mẹ lặng đi.
Người đàn ông trụ cột của gia đình đã ngã xuống, để lại mẹ với đàn con thơ. Nhưng giữa nỗi đau ấy, mẹ không gục ngã. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục nuôi con, như một cách giữ lại ngọn lửa mà chồng mình đã thắp lên.
Những đứa con của mẹ lớn lên trong hoàn cảnh thiếu vắng cha, nhưng không thiếu lý tưởng.
Người con trai – Võ Văn Rỡ, sinh năm 1953 – tham gia cách mạng năm 1972. Anh trở thành Đại đội phó của Trung đoàn 3, Lữ đoàn 330. Ở anh, người ta thấy sự tiếp nối rõ ràng của cha mình: sự dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình. Nhưng thử thách vẫn chưa dừng lại.
Khi biên giới Tây Nam Tổ quốc bị xâm phạm, anh tiếp tục lên đường. Không phải vì chiến tranh, mà vì nghĩa vụ bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Ngày 16 tháng 1 năm 1978, anh hy sinh tại tỉnh An Giang.
Tôi nghe đến đây mà lòng lặng đi.
Một người mẹ, đã tiễn chồng trong kháng chiến chống Mỹ.
Rồi lại tiễn con trong những năm tháng bảo vệ biên giới.
Hai lần tiễn biệt. Hai nỗi đau cách nhau gần một thập kỷ, nhưng đều sâu thẳm như nhau.
Người dân An Trường kể với tôi rằng, mẹ Liên sống rất hiền, rất lặng lẽ. Không ai thấy mẹ than thở về những mất mát của mình. Mẹ sống như dòng sông quê – âm thầm, bền bỉ, chảy qua bao mùa giông gió mà không ngừng lại.
Mẹ không cầm súng, nhưng chính mẹ đã dâng hiến những người thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc.
Mẹ không ra chiến trường, nhưng cuộc đời mẹ lại là một hành trình đầy hy sinh.
Những năm tháng sau này, mẹ sống bên con cháu, trong sự bình yên mà biết bao người đã ngã xuống để gìn giữ. Mẹ không kể công, cũng không nhắc nhiều về quá khứ. Nhưng trong lòng người dân, mẹ là một tượng đài – một người mẹ đã đi qua chiến tranh bằng chính nỗi đau của mình.
Ngày 4 tháng 8 năm 2014, mẹ được phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ để nói hết những gì mẹ đã trải qua.
Tôi rời An Trường khi hoàng hôn buông xuống. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên cánh đồng, phản chiếu như dòng nước lấp lánh.
Tôi chợt nghĩ đến mẹ.
Một dòng sông – đã chảy qua chiến tranh, qua mất mát, qua những lần tiễn biệt.
Nhưng chưa bao giờ ngừng lại.
Và chính dòng chảy ấy… đã nuôi lớn những con người sẵn sàng hy sinh vì đất nước.
Mẹ Huỳnh Thị Liên – một người mẹ bình dị.
Nhưng cuộc đời mẹ… là một bản hùng ca lặng lẽ, chảy mãi trong lòng quê hương.



