Cựu chiến binh

Dòng Sông Không Quên

Đêm xuống rất nhanh trên vùng căn cứ. Rừng già tối đen như mực, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió lùa qua tán lá. Trong căn lán nhỏ dựng tạm bên sườn đồi, An cẩn thận châm ngọn đèn dầu. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi rõ tấm bản đồ trải trên mặt bàn gỗ thô.

Lào Cai04/05/2026Nguyễn Minh Khang (xã Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên vùng căn cứ. Rừng già tối đen như mực, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió lùa qua tán lá. Trong căn lán nhỏ dựng tạm bên sườn đồi, An cẩn thận châm ngọn đèn dầu. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi rõ tấm bản đồ trải trên mặt bàn gỗ thô.

An vốn là một cô gái làng chài, chưa từng nghĩ có ngày mình lại trở thành liên lạc viên. Chiến tranh đến, cuốn tất cả vào vòng xoáy khốc liệt. Cha cô mất trong một trận càn, mẹ ở lại quê chăm em nhỏ. An quyết định theo bộ đội, mang theo trong tim nỗi đau và một ý chí không dễ gì lay chuyển.

Công việc của An là chuyển thư và tài liệu giữa các đơn vị. Những con đường cô đi qua không có dấu chân, chỉ có rừng sâu, suối lạnh và nguy hiểm rình rập. Có những đêm mưa tầm tã, áo quần ướt sũng, An vẫn ôm chặt túi tài liệu vào lòng, sợ rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả chiến dịch.

Một lần, trên đường trở về căn cứ, An phát hiện dấu vết địch phục kích gần lối mòn quen thuộc. Tim cô đập dồn dập. Nếu quay lại, tài liệu sẽ không kịp chuyển; nếu đi tiếp, nguy cơ bị bắt là rất lớn. Chỉ trong tích tắc, An quyết định men theo con suối, chọn lối đi hiểm trở hơn.

Nước suối lạnh buốt, đá trơn trượt, nhiều lần cô suýt ngã. Nhưng An không dừng lại. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ: “Phải đưa được tài liệu về.” Khi lên đến bờ bên kia, cô kiệt sức, nhưng vẫn gắng gượng đi tiếp. Đến lúc ánh đèn dầu trong căn cứ hiện ra phía xa, An gần như khuỵu xuống.

Các chiến sĩ vội chạy ra đỡ cô. Tài liệu được chuyển đến chỉ huy kịp thời, góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh hôm sau. Không ai biết hết những hiểm nguy An đã trải qua, chỉ thấy cô gái nhỏ luôn lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Đêm ấy, sau khi mọi người đã ngủ, An lại ngồi bên ngọn đèn dầu. Ánh lửa chập chờn soi gương mặt còn vương mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rất sáng. Cô lấy từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ – lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ.

An viết chậm rãi: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây tuy vất vả, nhưng con tin ngày hòa bình sẽ đến…” Những dòng chữ còn dang dở thì ngọn đèn bỗng lay nhẹ theo cơn gió. An đưa tay che lại, giữ cho ánh sáng không tắt.

Trong khoảnh khắc ấy, ngọn đèn nhỏ bé dường như mang theo tất cả niềm tin của cô – niềm tin vào ngày mai, vào một đất nước không còn chiến tranh, nơi cô có thể trở về, ôm lấy mẹ và em, kể lại những đêm dài đã đi qua.

Ngọn đèn vẫn cháy, như chính lòng người trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn