Dòng Sông Không Quên
Cựu chiến binh Trần Công Hiếu, sinh ngày 03 tháng 5 năm 1949, quê quán xã Nghĩa Thái, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định, từng là chiến sĩ công binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Trung.
Ông Hiếu sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn với những con đê ven biển và những buổi theo cha đánh cá ngoài sông. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ đất nước.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ bắc cầu, sửa đường và bảo đảm giao thông cho bộ đội hành quân vào chiến trường miền Nam.
Ông kể rằng người lính công binh thời chiến luôn phải làm việc ở những nơi nguy hiểm nhất. Cầu vừa dựng xong có thể bị bom đánh sập bất cứ lúc nào, nhưng mọi người vẫn phải tiếp tục sửa chữa để giữ thông tuyến.
Năm 1972, đơn vị của ông làm nhiệm vụ tại một con sông lớn ở Quảng Bình – nơi các đoàn xe vận tải thường vượt qua để vào chiến trường. Ban ngày máy bay Mỹ đánh phá dữ dội nên bộ đội chỉ có thể bắc cầu phao vào ban đêm.
Một đêm mưa lớn, nước sông dâng cao và chảy xiết. Trong lúc cả đơn vị đang khẩn trương nối cầu cho đoàn xe qua sông thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện thả pháo sáng.
Tiếng bom nổ vang trời khiến mặt sông cuộn lên từng cột nước lớn. Một đoạn cầu phao bị đứt, cuốn theo nhiều tấm ván và dây neo xuống dòng nước dữ.
Không kịp suy nghĩ, ông Hiếu cùng đồng đội lao xuống sông giữ cầu. Dòng nước lạnh buốt và chảy mạnh đến mức nhiều lần ông tưởng mình bị cuốn trôi.
Ông xúc động kể lại:
“Lúc đó chỉ nghĩ nếu cầu đứt thì đoàn xe phía sau không thể tiếp tục hành quân. Anh em ai cũng quyết giữ bằng được cây cầu.”
Trong lúc làm nhiệm vụ, người đồng đội thân thiết nhất của ông là chiến sĩ Nguyễn Hữu Thành quê Hà Nam đã bị dòng nước cuốn đi khi cố giữ dây neo cầu phao.
Dù đồng đội lập tức tổ chức tìm kiếm nhưng anh Thành đã mãi mãi nằm lại giữa dòng sông đêm ấy.
Sau trận bom, cây cầu được nối lại thành công và đoàn xe vẫn tiếp tục hành quân vào Nam an toàn. Nhưng với ông Hiếu, dòng sông năm ấy trở thành ký ức không thể nào quên của cuộc đời người lính.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Nam Định tiếp tục lao động sản xuất. Mỗi lần nhìn thấy dòng sông quê yên bình, ông lại nhớ đến người đồng đội đã hy sinh để giữ vững tuyến đường chi viện cho chiến trường.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người lính vô danh. Các cháu phải biết yêu nước, sống trách nhiệm và gìn giữ hòa bình cho mai sau.”



