Bài viết

Dòng Sông Không Quên

Lào Cai20/05/2026Hoàng Thị Thúy Vân (Đoàn Thanh niên xã Mường Lai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Dòng Sông Không Quên” là câu chuyện về ông Bảy — một người lái đò bình dị nơi miền sông nước, người đã dành cả cuộc đời âm thầm đưa những chuyến đò chở bộ đội vượt qua dòng sông giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Ông không cầm súng nơi tuyến đầu, không mang quân hàm trên vai, nhưng sự hy sinh thầm lặng của ông đã trở thành một phần không thể quên trong ký ức của những người lính năm xưa.

Con sông ấy chảy qua một vùng quê nghèo miền Nam.

Mùa nước nổi, dòng sông đỏ nặng phù sa, cuộn chảy dữ dội giữa những rặng dừa nước um tùm. Ban ngày, mặt sông yên bình như bao dòng sông khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi đây trở thành tuyến đường bí mật đưa bộ đội, thương binh và lương thực vượt sang vùng căn cứ.

Người chèo đò năm ấy là ông Bảy.

Không ai nhớ chính xác ông bắt đầu làm công việc ấy từ khi nào.

Chỉ biết rằng từ ngày chiến tranh lan về quê, chiếc xuồng ba lá cũ kỹ của ông gần như chưa bao giờ ngơi nghỉ.

Ban ngày, ông vẫn là một lão nông nghèo sống bằng nghề chài lưới.

Ban đêm, ông trở thành người đưa đường lặng lẽ giữa bóng tối và hiểm nguy.

Ông Bảy đã ngoài năm mươi.

Nước da sạm nắng, đôi bàn tay chai sần vì năm tháng chèo chống trên sông nước. Mái tóc ông bạc nhiều từ ngày người con trai duy nhất hy sinh trong một trận càn.

Hôm nhận tin con mất, ông lặng người rất lâu.

Rồi đêm hôm ấy, ông lặng lẽ mang chiếc xuồng ra bến sông.

Từ đó, ông tình nguyện đưa bộ đội qua sông mà không nhận bất cứ điều gì.

Có người từng hỏi:

– Ông không sợ sao? Địch tuần tra dữ lắm.

Ông chỉ cười buồn:

– Con tui chết vì đất nước rồi… còn cái mạng già này đáng gì nữa.

Những chuyến đò của ông thường bắt đầu lúc nửa đêm.

Đó là khoảng thời gian nguy hiểm nhất.

Máy bay trinh sát thường quần thảo trên trời, còn các đồn địch hai bên bờ sông liên tục soi đèn và bắn phá bất cứ khi nào phát hiện động tĩnh.

Mỗi lần có bộ đội cần qua sông, ông Bảy đều chuẩn bị rất kỹ.

Ông lấy bùn đất trét lên thân xuồng để tránh ánh phản chiếu dưới trăng. Mái chèo được quấn vải mềm để không phát ra tiếng động khi quẫy nước.

Nhiều chiến sĩ trẻ lần đầu qua sông đều hồi hộp.

Ông thường nhỏ giọng:

– Đừng lo. Chừng nào tui còn chèo được thì mấy chú còn sang bờ an toàn.

Câu nói mộc mạc ấy khiến ai cũng thấy yên lòng.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải vượt sông trước khi trời sáng.

Phía bên kia đang có thương binh nặng cần đưa về căn cứ gấp.

Nhưng đúng lúc ấy, nước lũ từ thượng nguồn đổ về.

Dòng sông trở nên hung dữ hơn bao giờ hết.

Nước cuộn thành từng xoáy lớn, va mạnh vào bờ nghe ầm ầm như tiếng sấm.

Một chiến sĩ nhìn dòng nước đen ngòm mà lo lắng:

– Hay chờ nước rút rồi đi, ông Bảy?

Ông lắc đầu:

– Không kịp đâu. Thương binh chờ không nổi.

Rồi ông bước xuống xuồng trước.

Chiếc xuồng nhỏ chòng chành dữ dội giữa dòng nước xiết.

Mưa bắt đầu đổ xuống nặng hạt.

Gió rít từng cơn lạnh buốt.

Ông Bảy đứng ở mũi xuồng, hai tay ghì chặt mái chèo, đôi mắt không rời mặt nước tối đen phía trước.

Mỗi nhịp chèo của ông đều mạnh mẽ và dứt khoát.

Con xuồng chở đầy thương binh và bộ đội chậm chạp tiến giữa dòng sông cuồng nộ.

Khi chỉ còn cách bờ bên kia không xa, bất ngờ ánh đèn pha từ một đồn địch quét ngang mặt nước.

– Có xuồng dưới sông!

Tiếng quát vọng ra.

Ngay sau đó là loạt đạn xé màn mưa lao tới.

Nước bắn tung tóe quanh xuồng.

Một chiến sĩ định đứng dậy bắn trả nhưng ông Bảy quát lớn:

– Nằm xuống hết!

Ông lập tức đổi hướng chèo, đưa xuồng lao vào vùng lau sậy tối om ven bờ để tránh đạn.

Nhưng quân địch đã phát hiện.

Tiếng máy nổ vang lên.

Một chiếc ca nô vũ trang bắt đầu lao tới truy đuổi.

Không khí trên xuồng căng như dây đàn.

Nếu bị bắt giữa sông, tất cả sẽ không còn đường thoát.

Ông Bảy nhìn nhanh về phía bờ bên kia rồi nói dứt khoát:

– Tui sẽ dụ tụi nó đi hướng khác. Mấy chú chèo tiếp vào bờ!

Một chiến sĩ hốt hoảng:

– Không được! Ông đi một mình nguy hiểm lắm!

Ông chỉ cười.

Nụ cười bình thản của người đã quá quen với hiểm nguy.

– Mấy chú còn trẻ… phải sống để đánh giặc tiếp.

Rồi trước khi mọi người kịp ngăn lại, ông nhảy sang chiếc xuồng nhỏ buộc phía sau.

Ông cố tình chèo mạnh ra giữa dòng.

Tiếng mái chèo đập nước vang lên giữa đêm mưa.

Quả nhiên, chiếc ca nô lập tức đổi hướng lao theo ông.

Những loạt đạn sáng rực xé ngang mặt sông.

Trong ánh chớp chập chờn, bóng người lái đò già vẫn gò lưng chèo chống giữa dòng nước dữ.

Ông đưa chiếc xuồng chạy xa dần khỏi nơi đồng đội đang ẩn nấp.

Nhờ vậy, chiếc xuồng chở thương binh đã cập bến an toàn.

Nhưng ông Bảy…

Ông không trở về nữa.

Sáng hôm sau, người dân tìm thấy chiếc xuồng nhỏ mắc bên bãi lau.

Trên thân xuồng đầy vết đạn.

Dòng sông hôm ấy lặng đi như cũng đang tiếc thương người lái đò già.

Nhiều chiến sĩ đã khóc khi nghe tin ông mất.

Người chỉ huy già nghẹn giọng:

– Ông ấy không phải lính… nhưng đã sống như một người lính thật sự.

Sau ngày đất nước hòa bình, bến sông nơi ông Bảy từng chèo đò được dựng bia tưởng niệm.

Người dân gọi nơi ấy là “Bến Ông Bảy”.

Mỗi năm vào ngày giỗ ông, những cựu chiến binh từng được ông đưa qua sông lại trở về thắp nhang bên bến nước cũ.

Con sông năm xưa giờ đã yên bình.

Không còn tiếng súng.

Không còn ánh pháo sáng.

Chỉ còn tiếng nước lặng lẽ chảy qua năm tháng.

Nhưng dòng sông ấy…

Sẽ mãi không quên người lái đò già đã dùng cả cuộc đời mình để chở những chuyến đò của lòng yêu nước đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn