Dòng Sông Không Quên
Câu chuyện kể về ký ức của bà Trần Thị Lan – một nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và cứu thương bên bờ một con sông ở miền Trung trong những năm chiến tranh. Giữa bom đạn khốc liệt, lòng dũng cảm và tình người đã giúp họ vượt qua mọi mất mát.
Năm 1968, khi chiến tranh lan rộng khắp miền Trung, cô gái Trần Thị Lan mới mười chín tuổi đã xung phong gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của đơn vị cô là bảo vệ và giữ thông suốt con đường tiếp tế chạy dọc theo một con sông nhỏ.
Ban ngày, máy bay gầm rú trên bầu trời. Ban đêm, những đoàn người lặng lẽ băng qua bến sông mang theo gạo, thuốc men và đạn dược cho tuyến trước.
Một đêm mưa lớn, nước sông dâng cao. Lan và các đồng đội đang giúp một đoàn thương binh qua sông bằng chiếc thuyền gỗ nhỏ. Bỗng từ xa vang lên tiếng động cơ máy bay. Ánh pháo sáng bùng lên, soi trắng cả khúc sông.
Mọi người lập tức tắt đèn, cúi thấp người. Lan nắm chặt mái chèo, tim đập dồn dập. Trong khoảnh khắc ấy, cô không nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ rằng phải đưa những người bị thương sang bờ bên kia an toàn.
Sau nhiều phút căng thẳng, chiếc thuyền cũng cập bờ. Những thương binh được chuyển vào trạm cứu thương. Khi quay lại bến sông, Lan nhìn dòng nước chảy lặng lẽ dưới ánh trăng muộn. Con sông ấy đã chứng kiến biết bao chuyến đi trong đêm, bao giọt nước mắt và cả những hy sinh thầm lặng.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, bà Trần Thị Lan trở lại bến sông cũ. Dòng nước vẫn chảy như ngày nào, nhưng bờ bãi giờ đã xanh màu lúa. Bà đứng lặng hồi lâu, nhớ về những người bạn trẻ năm xưa – những con người đã sống một thời hoa lửa, giản dị mà anh hùng.



