Bài viết

Dòng Sông Không Trở Lại (1)

Một đội công binh phải vượt sông trong đêm để đảm bảo đường hành quân cho đơn vị phía sau. Giữa dòng nước dữ và bom đạn rình rập, sự hy sinh thầm lặng đã giúp cả đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Gia Lai05/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, dòng sông mùa lũ cuộn chảy xiết như muốn nuốt chửng mọi thứ. Nước đục ngầu, va vào những tảng đá ngầm tạo thành những âm thanh dữ dội. Bùi Văn Lâm cùng tổ công binh được lệnh bắc cầu tạm để bộ đội vượt qua trước khi trời sáng.

“Phải xong trước khi trời hửng, nếu không máy bay phát hiện là nguy hiểm,” đội trưởng dặn.

Không có ánh sáng, chỉ có những chiếc đèn pin được che kín, họ lặng lẽ đưa từng tấm ván, từng sợi dây xuống nước. Lâm là người bơi giỏi nhất tổ, nên nhận nhiệm vụ căng dây qua bờ bên kia.

Anh buộc sợi dây quanh người, hít sâu một hơi rồi lao xuống dòng nước lạnh buốt.

Dòng chảy mạnh đến mức vừa xuống nước, anh đã bị cuốn lệch hướng. Lâm cố gắng điều chỉnh, từng nhịp tay quẫy mạnh để tiến về phía trước. Mỗi mét trôi qua là một cuộc vật lộn.

Trên bờ, đồng đội căng mắt dõi theo.

“Cố lên, Lâm!” – ai đó thì thầm.

Cuối cùng, anh cũng chạm được vào bờ bên kia. Không kịp nghỉ, Lâm nhanh chóng buộc dây vào gốc cây lớn. Sợi dây được căng lên – đó là “xương sống” của cây cầu tạm.

Cả tổ bắt đầu làm việc nhanh hơn. Từng tấm ván được ghép lại, từng nút dây được siết chặt. Mồ hôi hòa với nước sông, ai nấy đều run lên vì lạnh và mệt.

Gần xong thì tiếng máy bay vang lên từ xa.

“Nhấn nhanh lên!” – đội trưởng hạ giọng nhưng dứt khoát.

Những nhịp tay trở nên gấp gáp hơn. Lâm quay lại giúp buộc nốt đoạn cuối cùng. Khi cây cầu vừa hoàn thiện, đội trưởng ra hiệu cho đơn vị phía sau bắt đầu vượt sông.

Từng người, từng người một bước qua, bám chặt vào dây, đi trong im lặng.

Đúng lúc đó, pháo sáng bắn lên, cả khúc sông sáng rực.

“Bị phát hiện rồi!”

Tiếng bom bắt đầu dội xuống.

Cây cầu rung lên dữ dội. Lâm đứng ở giữa cầu, giữ chặt sợi dây, giúp những người phía sau không bị cuốn xuống nước.

“Đi nhanh! Đừng dừng lại!” – anh hét lên giữa tiếng nổ.

Người cuối cùng vừa sang đến bờ bên kia thì một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần đó.

Khi khói tan, cây cầu đã gãy một đoạn. Lâm không còn ở đó nữa.

Dòng sông vẫn chảy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhiều năm sau, Bùi Văn Lâm – người đồng đội cùng tên được kể lại trong câu chuyện – vẫn đứng lặng bên bờ sông cũ mỗi lần trở lại. Ông nói, có những người đã hòa vào dòng nước ấy, không trở lại, nhưng chính họ đã mở đường cho biết bao người khác bước tiếp.

Dòng sông ấy vì thế không chỉ là một dòng nước, mà còn là ký ức – nơi ghi dấu sự hy sinh thầm lặng của những con người thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn