Bài viết

Dòng sông không trở lại

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những điều trong cuộc sống mà con người chỉ thật sự hiểu khi đã đi qua rất xa. Với anh, đó là dòng sông.

Dòng sông chảy qua làng anh không lớn, cũng không dữ dội. Nó hiền như chính nhịp sống nơi đây – chậm rãi, đều đặn, lặng lẽ đi qua năm tháng. Ngày nhỏ, anh thường ra bờ sông vào mỗi buổi chiều. Không phải để làm gì cụ thể, chỉ là ngồi đó, nhìn dòng nước trôi, nghe tiếng gió thổi qua những bụi tre, và cảm thấy một thứ bình yên rất khó gọi tên.

Hồi đó, anh chưa từng nghĩ dòng sông có ý nghĩa gì. Nó chỉ đơn giản là một phần của cuộc sống – như con đường làng, như mái nhà, như tiếng mẹ gọi mỗi chiều.

Rồi anh lớn lên. Anh rời làng, mang theo những ước mơ rộng lớn hơn, những khát vọng xa hơn. Thành phố mở ra trước mắt anh một thế giới khác – nhanh hơn, ồn ào hơn, nhiều cơ hội hơn. Anh cuốn mình vào guồng quay ấy, bận rộn đến mức quên mất dòng sông.

Chỉ đến khi mệt mỏi, anh mới nhớ.

Một ngày, sau nhiều năm, anh trở về. Dòng sông vẫn đó. Vẫn chảy, vẫn lặng lẽ, vẫn như chưa từng thay đổi.

Nhưng anh thì khác.

Anh ngồi xuống bờ sông, như ngày xưa. Nhìn dòng nước trôi, anh chợt nhận ra: dòng sông không quay lại, nhưng nó cũng chưa từng đi đâu.

Chỉ có con người là rời xa.

Dòng sông không giữ lại quá khứ, không mang theo ký ức, không bận tâm đến việc ai đã từng đứng bên nó. Nó chỉ chảy.

Và chính điều đó khiến anh nhận ra một điều đơn giản mà trước đây anh chưa từng hiểu: cuộc sống không phải là giữ lại, mà là đi qua.

Anh từng cố giữ những khoảnh khắc, những cảm xúc, những con người. Nhưng càng giữ, anh càng thấy chúng trôi xa.

Giống như dòng sông – càng nắm, càng mất.

Chỉ khi buông ra, anh mới thấy rõ: mọi thứ vốn dĩ không thuộc về mình.

Dòng sông vẫn chảy. Và anh, lần đầu tiên sau nhiều năm, không còn cố níu giữ điều gì nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn