Bài viết

DÒNG SÔNG KHÔNG TRỞ LẠI

DÒNG SÔNG KHÔNG TRỞ LẠI

Lào Cai04/05/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng sớm, màn sương còn phủ kín mặt sông. Ông Hậu đứng trên bến cũ, đôi tay chống lên chiếc chèo đã bạc màu. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi như ngày nào, nhưng với ông, nó chưa bao giờ là một dòng nước bình thường.

Bốn mươi năm trước, nơi đây là tuyến đường vận chuyển bí mật. Con sông nhỏ hẹp, tưởng như hiền lành, nhưng lại chứa đựng biết bao hiểm nguy. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với sống chết.

Ông Hậu khi ấy còn rất trẻ. Ông không phải người lính cầm súng ngoài mặt trận, nhưng công việc của ông cũng không kém phần nguy hiểm. Đêm xuống, khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, ông chèo thuyền đưa bộ đội, lương thực và vũ khí qua sông.

Không có ánh đèn, không có tiếng gọi. Chỉ có tiếng mái chèo khẽ chạm vào mặt nước. Mỗi lần chèo, ông đều phải tính toán từng nhịp, tránh để tạo ra âm thanh lớn.

Có những đêm trăng sáng, ánh trăng phản chiếu xuống mặt sông khiến việc di chuyển trở nên khó khăn hơn. Ông phải tìm những đoạn nước tối, nơi bóng cây che phủ, để tránh bị phát hiện.

Ông nhớ rõ nhất một đêm mưa lớn. Nước sông dâng cao, chảy xiết. Đơn vị cần vượt sông gấp, nhưng ai cũng lo ngại. Ông Hậu không nói nhiều, chỉ lặng lẽ kiểm tra lại chiếc thuyền.

“Đi được không?” một người hỏi.

Ông gật đầu.

Chuyến đi hôm ấy không giống những lần khác. Gió mạnh, nước xoáy, chiếc thuyền chao đảo liên tục. Ông phải dùng hết sức để giữ thăng bằng.

Giữa dòng, một tiếng nổ vang lên từ phía xa. Mặt nước rung chuyển. Ông biết, nếu chậm một chút thôi, mọi thứ có thể kết thúc.

Nhưng ông không quay lại. Ông siết chặt mái chèo, đưa thuyền tiến lên.

Khi cập bờ, mọi người bước xuống an toàn. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu rằng họ vừa đi qua một ranh giới mong manh giữa sống và chết.

Trong số những người trên thuyền hôm ấy có anh Dũng – một chiến sĩ trẻ. Anh hay cười, luôn kể những câu chuyện vui để xua tan căng thẳng.

“Sau này hòa bình, tôi sẽ về mở một quán nhỏ bên sông,” anh từng nói.

Ông Hậu chỉ cười, không trả lời.

Nhưng rồi, một ngày, anh Dũng không còn quay lại bến sông nữa.

Tin anh hy sinh đến nhanh như một cơn gió. Không có thi thể, không có lời từ biệt. Chỉ có một khoảng trống mà không ai lấp đầy được.

Từ đó, mỗi lần chèo thuyền qua khúc sông ấy, ông Hậu đều nhìn xuống mặt nước. Ông không biết anh nằm ở đâu, nhưng ông tin rằng dòng sông vẫn giữ lại một phần của anh.

Chiến tranh kết thúc. Ông trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng ông không rời con sông.

Ông tiếp tục làm nghề chèo đò, đưa người dân qua lại. Những chuyến đò giờ đây không còn bí mật, không còn nguy hiểm như trước. Nhưng với ông, mỗi lần chèo vẫn mang một cảm xúc đặc biệt.

Người trong vùng gọi ông là “ông lái đò già”. Họ không biết nhiều về quá khứ của ông, chỉ biết rằng ông luôn lặng lẽ, ít nói.

Một ngày, một nhóm thanh niên đến bến sông. Họ hỏi ông về con sông, về những ngày xưa.

Ông im lặng một lúc, rồi bắt đầu kể.

Ông kể về những đêm không trăng, về những chuyến đò không tiếng động. Ông kể về những người đã đi qua con sông này và không bao giờ trở lại.

Những người trẻ lắng nghe, không ai nói gì.

Một cô gái hỏi:
“Ông có sợ không?”

Ông nhìn ra dòng nước, trả lời chậm rãi:
“Có chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ, thì ai sẽ chèo thuyền?”

Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến mọi người im lặng.

Nhiều năm sau, bến sông thay đổi. Một cây cầu được xây dựng, nối liền hai bờ. Người dân không còn cần đến chiếc đò nữa.

Ông Hậu vẫn giữ chiếc thuyền, dù ít khi sử dụng.

Mỗi buổi sáng, ông vẫn ra bến, lau lại mái chèo, nhìn dòng sông trôi.

Có người hỏi sao ông không nghỉ ngơi.

Ông chỉ cười:
“Còn đứng được thì còn ra đây.”

Một buổi chiều, ông mang theo một bó hoa nhỏ. Ông chèo thuyền ra giữa dòng, nơi nước chảy chậm lại.

Ông thả bó hoa xuống nước.

“Cho những người không trở lại,” ông nói khẽ.

Hoa trôi theo dòng nước, lặng lẽ như chính những ký ức.

Dòng sông vẫn chảy, như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng với ông, mỗi gợn sóng đều mang theo một câu chuyện.

Ông quay thuyền vào bờ, bước chậm rãi.

Phía sau ông, mặt trời đang lặn, ánh sáng phủ lên dòng sông một màu vàng ấm.

Dòng sông không trở lại những ngày xưa.

Nhưng ký ức thì vẫn còn, mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn