DÒNG SÔNG KHÔNG TRỞ LẠI
Ngôi làng nhỏ nằm bên một con sông hiền hòa. Trước chiến tranh, nơi đây chỉ có tiếng trẻ con nô đùa, tiếng mái chèo khua nước mỗi chiều. Nhưng rồi chiến tranh đến, biến dòng sông thành con đường vận chuyển bí mật.
Lâm lớn lên bên bờ sông ấy. Cha anh là người lái đò, còn mẹ trồng rau bên bãi bồi. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, Lâm tình nguyện tham gia đội vận tải đường sông.
“Con đi rồi, ai chèo đò cho khách?” – mẹ hỏi, giọng lo lắng.
Lâm cười: “Khi đất nước yên bình, con chèo cả đời cũng được. Còn bây giờ, con phải chèo cho đất nước trước đã.”
Đêm đầu tiên nhận nhiệm vụ, Lâm cùng đồng đội chở hàng vượt sông. Không ánh đèn, không tiếng nói, chỉ có ánh trăng mờ và tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền.
Địch thường xuyên tuần tra. Chỉ cần một sơ suất, tất cả sẽ bị phát hiện.
Một lần, khi đang giữa dòng, ánh đèn pha từ phía xa quét tới.
“Ẩn xuống!” – đội trưởng ra lệnh.
Họ nhanh chóng đưa thuyền vào bãi lau sậy. Lâm nín thở, tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy.
Ánh đèn lướt qua… rồi dừng lại.
Một giây… hai giây…
Không ai dám cử động.
Cuối cùng, ánh đèn quay đi.
Họ thoát.
Từ đó, Lâm trở thành tay chèo vững nhất đội. Anh thuộc từng khúc sông, từng dòng chảy, từng chỗ nước xoáy. Với anh, dòng sông không chỉ là con nước – mà là con đường sống.
Trong làng, có Lan – cô gái mà Lâm thầm thương. Mỗi lần về phép, anh lại ra bờ sông, nơi cô thường giặt áo.
“Anh đi hoài, không sợ à?” – Lan hỏi.
Lâm nhìn dòng nước: “Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ, thì ai sẽ đi?”
Lan im lặng. Cô đưa cho anh một chiếc vòng nhỏ đan bằng cỏ.
“Giữ lấy. Để nhớ… còn có người chờ.”
Lâm cười, đeo vào tay.
Một đêm mưa lớn, đội của Lâm nhận nhiệm vụ gấp. Nước sông dâng cao, chảy xiết. Nhưng họ vẫn phải đi.
Giữa dòng, một chiếc thuyền bị lật.
“Cứu người!” – Lâm hét lên.
Anh lao xuống nước, bơi ngược dòng. Sóng đánh mạnh, nước lạnh buốt. Anh kéo được một đồng đội lên, rồi quay lại tìm người khác.
Nhưng dòng nước quá mạnh.
Một cơn sóng lớn ập tới.
Chiếc vòng cỏ trên tay anh bị cuốn đi.
Sáng hôm sau, người ta chỉ tìm thấy con thuyền trống trôi dạt vào bờ.
Làng vẫn như cũ. Dòng sông vẫn chảy. Nhưng Lâm không trở về.
Lan vẫn ra bờ sông mỗi chiều. Cô ngồi đó, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Người ta dựng một tấm bia nhỏ bên bờ sông, khắc tên những người đã ngã xuống.
Trong số đó, có tên Lâm.
Lan đứng lặng trước tấm bia. Trên tay cô là một chiếc vòng cỏ mới.
Cô đặt nó xuống, khẽ nói:
“Dòng sông vẫn chảy… nhưng em biết, anh vẫn ở đâu đó trong từng con sóng.”
Gió thổi nhẹ. Mặt nước gợn lên những vòng tròn nhỏ, như một lời đáp lại từ quá khứ.
Dòng sông không bao giờ trở lại như xưa.
Nhưng ký ức thì còn mãi.



