Bài viết

“ DÒNG SÔNG KÍ ỨC CỦA THẦY NGUYỄN KHÁNH”

“ DÒNG SÔNG KÍ ỨC CỦA THẦY NGUYỄN KHÁNH”

Đà Nẵng21/11/2025Võ Thị Trị Tâm (Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

DÒNG SÔNG KÍ ỨC CỦA THẦY NGUYỄN KHÁNH

Bên dòng sông Tiên mênh mang, những con nước vẫn lững lờ trôi như mang theo từng ký ức tuổi thơ của một cậu bé, sau này trở thành thầy Nguyễn Khánh – nhà giáo, nhà văn và người kể chuyện tài ba của Tiên Phước, Quảng Nam.. Thị trấn nhỏ ấy của Tiên Phước lúc đó chìm trong khói bom, tiếng súng rền vang trên núi đồi. Nhưng trong tâm hồn của một cậu bé lúc đó, mọi thứ vẫn in đậm hình bóng của những ngày bình yên hiếm hoi.

Những ký ức ấy, thầy đã ghi lại trong tác phẩm “Thị trấn ven sông”, nơi mà dòng sông Tiên ấy không chỉ là một dòng nước bình thường mà là chứng nhân cho mọi niềm vui, nỗi buồn, mất mát và cả hy vọng của một thời hoa lửa. Từng trang sách là những câu chuyện về tuổi thơ, làng xóm, gia đình và học trò, được kể bằng cả trái tim và tấm lòng yêu thương của một nhà giáo.

Đến bây giờ,mỗi khi nhắc lại thầy vẫn nhớ như in những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn phủ trắng làng, thầy cùng các bạn chạy qua cánh đồng, chăn trâu, cười đùa như chưa hề biết chiến tranh là gì. Rồi từng trận bom, từng tiếng còi hú kéo cả làng vào hầm, nhắc nhở rằng tuổi thơ không bao giờ trọn vẹn. Những lúc ấy, dòng sông là nơi thầy lặng nhìn, tự nhủ rằng một ngày nào đó sẽ vượt qua tất cả, mang con chữ đến cho những đứa trẻ giống như mình.

Chiến tranh đã làm thầy sớm hiểu nỗi đau của cuộc đời, nhưng đồng thời cũng hun đúc trong lòng thầy tình người. Thầy thấy những bà mẹ khóc lặng bên giếng nước, những người cha kiệt sức bưng gạo đi cứu những đứa trẻ đói. Thầy nhớ từng buổi tối thắp đèn dầu, cùng anh chị em học bài trên nền nhà lạnh, bên cạnh là những trang sách cũ nát nhưng vẫn sáng như niềm tin vào tương lai.

Những ngày bom đạn tạm yên, thầy cùng bạn bè lội qua con sông Tiên, ngồi trên bờ cát, kể nhau nghe những câu chuyện ma nhỏ, hay những mơ ước giản dị: “Mai này chúng ta sẽ được đi học đến hết lớp mười, lớp mười hai…” Giữa dòng nước lặng, thầy nhìn thấy tương lai như đang hiện ra, mặc cho bom đạn đã và đang hủy hoại mọi thứ xung quanh.

Khi trưởng thành, thầy Nguyễn Khánh trở thành giáo viên rồi hiệu trưởng nhưng thầy vẫn dẫn học trò ra bờ sông ngày xưa. Thầy kể cho các em nghe về những ngày hoa lửa, về nỗi sợ, về niềm vui nhỏ bé mà trẻ con tìm thấy trong chiến tranh. Thầy kể về những học trò nghèo, lần đầu được cầm sách vở, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt sáng ngời hy vọng. Thầy kể về những bà mẹ đứng ngoài lớp học, mỉm cười khi thấy con mình biết đọc chữ đầu tiên, dù thế giới bên ngoài vẫn còn đầy bom đạn.

Dòng sông Tiên vẫn chảy, đôi lúc nước ngược dòng như nhắc nhở rằng dù thời gian và hoàn cảnh có thể quay ngược lại, ký ức và những giá trị sống vẫn luôn kiên định. Bom đạn có thể tàn phá làng xóm, thời gian có thể làm phai ký ức, nhưng tình người, lòng dũng cảm và khát vọng học vấn vẫn sáng mãi, như ngọn lửa không bao giờ tắt. Nhưng trong lòng thầy, từng con sóng như chứa đựng cả thời thơ dại, cả những mất mát và cả niềm tin bất diệt nó như minh chứng sống về niềm tin và lòng nhân hậu.Về với quê hương, thầy thấy mình được trở về với cội nguồn, được nhìn thấy những giá trị mà bom đạn không thể phá hủy đó là: tình người, tri thức, hy vọng và những ký ức không bao giờ phai. Mỗi bước chân đi qua con đường cũ, đứng bên bờ sông, thầy như nghe được tiếng cười tuổi thơ, tiếng gọi của những học trò, và nhịp đập bền bỉ của một thị trấn ven sông mà thầy từng yêu thương. Chiều buông xuống, ánh hoàng hôn phủ lên dòng sông Tiên nước chảy ngược dòng. Thầy Nguyễn Khánh lặng nhìn, thấy cả quá khứ và hiện tại hòa làm một: tuổi thơ hoa lửa, những học trò thân yêu, những mất mát và cả niềm tin bền bỉ. Dòng sông nhắc nhở rằng cuộc đời dù có khó khăn đến đâu, tình người và tri thức vẫn chảy mãi, ngược dòng hay xuôi dòng, vẫn kiên định, sáng mãi trong trái tim.

Và mỗi lần nhìn học trò của mình, thầy Nguyễn Khánh lại thấy những con mắt của ngày xưa, thấy chính mình trong những bước chân nhỏ, thấy dòng sông ký ức vẫn chảy mãi — mang theo bao câu chuyện, bao ước mơ, bao giọt nước mắt và nụ cười của những ngày hoa lửa.

Giống như ai đó đã từng nói, hạnh phúc của người thầy, người cô chính là sự trưởng thành từng ngày về tri thức và nhân cách của học sinh. Và các thế hệ thầy cô trường THPT Huỳnh Thúc Kháng rất mừng vui khi thấy “ quả ngọt” mà mình từng gieo trồng. Mỗi bước chân trưởng thành của học trò là một niềm vui lặng lẽ, nhưng lại sâu sắc hơn bất cứ lời khen nào. Nhìn những em từ ngây ngô, rụt rè, giờ đây tự tin bước vào đời, thầy cô như thấy chính những hy sinh, những ngày tháng dạy học vất vả nhưng đầy yêu thương của mình được đền đáp xứng đáng.Có những học trò từng khóc lặng trong lớp học cũ, từng run rẩy cầm bút lần đầu, giờ đây đã trở thành những người thầy, người cô, bác sĩ, kỹ sư hay những nhà giáo dục tận tụy, quay về thăm trường, thăm thầy cô và kể lại câu chuyện cuộc đời mình. Nhìn ánh mắt các em, các thầy cô lại thấy mình của ngày xưa, thấy cả những ngày bom đạn, những buổi học dưới ánh đèn dầu, và cả dòng sông Tiên nước chảy ngược dòng như vẫn giữ nguyên những ký ức tuổi thơ và niềm tin vào tri thức.

Cũng như với thầy Nguyễn Khánh, mỗi lần gặp lại học trò cũ, thầy như được trở về với tuổi thơ, với những ngày hoa lửa, với cả thị trấn ven sông – nơi mà lòng yêu nghề và tình người hòa quyện, nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ. Hạnh phúc của người thầy không chỉ là nhìn thấy thành công, mà là cảm nhận được sự trưởng thành trong trái tim, trong nhân cách, trong nghị lực sống của từng học trò.Và chính những khoảnh khắc ấy, những nụ cười, những ánh mắt biết ơn, là dòng sông ký ức vẫn chảy mãi – chảy ngược dòng, chảy xuôi dòng, nhưng luôn mang theo tình thương, niềm tin và hi vọng mà thầy cô đã gieo trồng.

Thầy hiểu rằng, hạnh phúc của người thầy không chỉ là nhìn thấy thành công, mà là cảm nhận được sự trưởng thành của từng tâm hồn mà mình đã chạm tới. Thầy mỉm cười trong lặng lẽ, vì những ngày tháng vất vả, những giọt mồ hôi, những hy sinh thầm lặng của nghề giáo đã hóa thành những trái ngọt tươi sáng, thấm đẫm tình yêu thương và ký ức không bao giờ phai.

Và trong từng ánh mắt biết ơn, từng nụ cười rạng rỡ của học trò, thầy thấy quê hương, thấy dòng sông ký ức, thấy cả một thời hoa lửa không bao giờ tắt, như nhắc nhở rằng tình thầy trò – giản dị mà vĩnh cửu – là thứ ánh sáng dẫn lối, ngay cả khi bóng tối của cuộc đời bao trùm.

Là một giáo viên, mỗi ngày đi vào lớp, tôi luôn cảm nhận được trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy thiêng liêng. Mỗi ánh mắt học trò, mỗi bàn tay run rẩy cầm bút, đều nhắc tôi nhớ rằng nghề dạy học không chỉ là truyền kiến thức mà còn là gieo mầm hy vọng, gieo niềm tin, vun đắp nhân cách.Tôi nhớ về dòng sông Tiên, nơi những con nước chảy ngược dòng, như nhắc nhở tôi rằng, dù khó khăn có đến đâu, những nỗ lực thầm lặng vẫn có giá trị. Ngày xưa, thầy Nguyễn Khánh dẫn dắt học trò qua những ngày hoa lửa, và giờ đây, tôi cũng nhìn thấy chính mình trong những giây phút ấy – đứng trước lớp, nhìn học trò học tập, lắng nghe những tiếng cười, tiếng khóc hòa quyện cùng nhịp sống của quê hương.

Mỗi lần một học trò trưởng thành, đạt được thành công hay trở về thăm trường, lòng tôi lại dâng lên niềm hạnh phúc khó tả. Có những cô bé, cậu bé từng run rẩy cầm bút lần đầu, giờ đã vững vàng bước vào đời, tiếp tục gieo hy vọng cho thế hệ sau. Nhìn các em, tôi như thấy dòng sông ký ức chảy ngược dòng – mang theo bao nỗ lực, bao đêm thức khuya, bao bài giảng thầm lặng, nhưng cũng đầy ắp niềm vui và tình thương.Với tôi, hạnh phúc của người giáo viên không phải là lời khen, không phải chức danh hay bằng khen, mà là nhìn thấy học trò trưởng thành từng ngày về tri thức và nhân cách, là thấy quê hương mình trở nên tốt đẹp hơn nhờ những mầm non mà mình đã dạy dỗ. Và như dòng sông Tiên chảy ngược dòng, tôi nhận ra rằng mọi khó khăn, mọi thử thách đều chỉ làm tình yêu nghề, tình thương học trò và niềm tin vào tương lai trở nên sâu sắc hơn.

Những lần tôi đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước chảy ngược dòng, lắng nghe tiếng nước reo như nhắc nhở: dù cuộc đời có bao nhiêu gian khó, tình thầy trò, tình quê hương và tri thức vẫn chảy mãi, bền bỉ, và sáng ngời trong trái tim mỗi giáo viên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn