DÒNG SÔNG KÝ ỨC
Con sông quê lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng. Với Lợi, đó không chỉ là dòng sông, mà còn là nơi lưu giữ cả tuổi thơ.
Ngày nhỏ, anh thường cùng lũ bạn tắm sông, bắt cá. Những buổi chiều, mẹ anh lại đứng bên bờ gọi về ăn cơm.
Rồi chiến tranh đến.
Lợi rời quê hương, mang theo ký ức về dòng sông ấy.
Ở chiến trường, giữa những ngày khô khốc, thiếu nước, anh lại nhớ con sông quê đến da diết. Có lần, đơn vị hành quân qua một con suối nhỏ. Lợi cúi xuống, vốc nước lên uống, bất giác mỉm cười.
— Nước mát thật… giống nước sông nhà mình.
Đồng đội hỏi:
— Cậu nhớ quê lắm à?
Lợi gật đầu:
— Nhớ chứ. Nhưng phải đánh xong giặc mới được về.
Một trận đánh diễn ra bên bờ sông xa lạ. Đạn bay như mưa, nước sông nhuộm đỏ.
Lợi cùng đồng đội chiến đấu đến phút cuối. Khi anh ngã xuống, ánh mắt vẫn hướng về dòng nước đang chảy.
Sau chiến tranh, người em trai của Lợi trở về quê. Một buổi chiều, anh ra bờ sông, thả xuống dòng nước một nắm đất từ chiến trường.
— Anh ơi, em đưa anh về rồi…
Dòng sông vẫn chảy, như mang theo ký ức của một thời hoa lửa.
Có những con sông không chỉ chảy qua đất, mà còn chảy qua cả cuộc đời của một con người.



