Bài viết

DÒNG SÔNG KÝ ỨC

DÒNG SÔNG KÝ ỨC

Tây Ninh24/04/2026Võ Thị Huyền Trân (an ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều thế hệ đã đi qua chiến tranh, có những hình ảnh tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại mang theo cả một thời kỳ lịch sử. Dòng sông quê hương là một trong những hình ảnh như thế. Nó không chỉ là nơi cung cấp nguồn nước, nơi gắn bó với đời sống sinh hoạt của người dân, mà còn là chứng nhân lặng lẽ của những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Ở một vùng quê miền Nam, có một con sông nhỏ uốn lượn qua làng. Ngày thường, dòng sông hiền hòa, nước chảy êm đềm, hai bên bờ là những hàng dừa, hàng tre xanh mát. Trẻ con thường ra sông tắm mát, người lớn giặt giũ, lấy nước sinh hoạt. Cuộc sống cứ bình dị trôi qua theo dòng chảy của con sông. Nhưng khi chiến tranh lan đến, dòng sông ấy bỗng mang một ý nghĩa khác. Nó trở thành con đường bí mật, là nơi đưa đón cán bộ, chiến sĩ qua lại giữa các vùng. Những chiếc ghe nhỏ, những con đò thô sơ lặng lẽ hoạt động vào ban đêm, tránh sự phát hiện của kẻ địch. Người chèo đò thường là những người dân trong làng, quen thuộc với từng khúc sông, từng con nước. Họ không chỉ chèo đò bằng sức lực, mà còn bằng cả lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng họ vẫn kiên trì thực hiện nhiệm vụ của mình. Có những đêm không trăng, dòng sông chìm trong bóng tối. Chỉ có tiếng nước khẽ vỗ vào mạn thuyền và tiếng mái chèo nhịp nhàng. Những người chiến sĩ ngồi im lặng trên thuyền, giữ bí mật tuyệt đối. Ai cũng hiểu rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả chuyến đi. Dòng sông lúc ấy không còn hiền hòa như ban ngày. Nó mang trong mình sự căng thẳng, hồi hộp. Nhưng cũng chính trong không gian ấy, tình người lại càng trở nên rõ nét. Người chèo đò và người chiến sĩ tuy không nói nhiều, nhưng giữa họ có một sự tin tưởng tuyệt đối. Có những lúc nước lớn, dòng chảy mạnh, việc qua sông trở nên khó khăn hơn. Người chèo đò phải dùng hết sức để giữ thăng bằng cho con thuyền. Những người lính cũng sẵn sàng hỗ trợ, cùng nhau vượt qua dòng nước. Tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung: hoàn thành nhiệm vụ.

Dòng sông không chỉ là nơi đưa đón, mà còn là nơi chứng kiến những cuộc chia tay. Có những người lính từ bờ bên này qua bờ bên kia rồi không trở lại. Dòng sông vẫn chảy, nhưng ký ức về họ thì còn mãi.

Sau chiến tranh, con sông trở lại với vẻ bình yên vốn có. Những chiếc ghe, chiếc đò không còn phải hoạt động bí mật nữa. Trẻ con lại nô đùa bên bờ, người lớn tiếp tục cuộc sống thường ngày. Nhưng đối với những người đã từng trải qua thời chiến, dòng sông ấy vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt.

Mỗi khi đứng bên bờ sông, họ lại nhớ về những đêm tối vượt sông, nhớ về những con người đã cùng mình đi qua gian khó. Dòng sông không chỉ là một phần của thiên nhiên, mà còn là một phần của ký ức, của lịch sử.

Ngày nay, khi cuộc sống đã thay đổi, nhiều con sông đã được xây dựng cầu, việc đi lại trở nên dễ dàng hơn. Nhưng những câu chuyện về dòng sông trong thời chiến vẫn được kể lại, như một cách để nhắc nhở thế hệ sau về quá khứ.

Dòng sông ký ức ấy, dù không nói, không kể, nhưng vẫn lặng lẽ lưu giữ những dấu ấn của một thời. Nó là minh chứng cho sự kiên cường, cho lòng dũng cảm và cho tinh thần đoàn kết của con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn