Dòng sông ký ức
Có những ký ức không cần ai hỏi cũng tự trở về trong những đêm yên tĩnh. Bác Lực – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại Đồng Tháp – đã bắt đầu câu chuyện của mình như vậy trong buổi gặp gỡ đoàn viên tại xã Khánh Thiện.
Ngày ấy, đơn vị của bác hoạt động ở vùng sông nước, nơi kênh rạch chằng chịt. Nhiệm vụ của bác là chèo xuồng vận chuyển lương thực và đưa cán bộ qua sông vào ban đêm để tránh sự phát hiện của địch. Công việc tưởng như đơn giản nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy rình rập.
Một đêm trăng mờ, nước sông lặng như tờ. Bác cùng một đồng đội chở một cán bộ quan trọng vượt qua con sông lớn. Cả ba người đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ và tiếng nước vỗ vào mạn xuồng.
Khi xuồng ra đến giữa dòng, bất ngờ ánh đèn pha từ phía xa quét tới. Địch đang tuần tra. Không kịp quay đầu, bác Lực lập tức tắt đèn, ghìm mái chèo, để con xuồng trôi theo dòng nước.
“Lúc đó tim như ngừng đập… chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện,” bác kể.
Ánh đèn quét qua mặt sông nhiều lần, dừng lại ngay gần chỗ chiếc xuồng. Ba người nín thở. Đồng đội của bác khẽ lấy tay che miệng để không phát ra tiếng thở mạnh.
May mắn, sau vài phút căng thẳng, chiếc xuồng tuần tra rời đi. Nhưng nguy hiểm chưa dừng lại. Khi tiếp tục chèo, bất ngờ xuồng va phải một vật cản chìm dưới nước, suýt lật. Nước tràn vào, bác và đồng đội phải vừa tát nước vừa giữ thăng bằng.
Sau gần một giờ vật lộn, cuối cùng họ cũng đưa được cán bộ sang bờ bên kia an toàn. Khi đặt chân lên bờ, cả ba người đều mệt rã rời nhưng không ai nói gì, chỉ nhìn nhau rồi khẽ gật đầu.
Bác Lực nhìn các đoàn viên, giọng trầm lại: “Chiến tranh ở vùng sông nước không ồn ào như bom đạn, nhưng lúc nào cũng căng thẳng. Chỉ một sơ suất nhỏ là có thể không trở về.”
Một bạn trẻ hỏi bác điều gì khiến bác nhớ nhất, bác đáp: “Là cảm giác con xuồng trôi lặng giữa dòng, xung quanh là bóng tối, mà phía trước vẫn phải đi. Vì mình biết phía bên kia có người đang chờ.”
Câu chuyện khép lại, nhưng hình ảnh con xuồng nhỏ giữa dòng sông ở Đồng Tháp năm nào vẫn còn đọng lại, như một biểu tượng của sự kiên cường và thầm lặng trong những năm tháng chiến tranh.



