Dòng sông ký ức
Nhiệm vụ của đội ông là chèo đò vượt sông Thạch Hãn giữa làn mưa đạn để tiếp tế lương thực, vũ khí và đưa thương binh về tuyến sau
Dòng Sông Ký Ức
Tháng Năm rực nắng luôn gợi nhắc tôi về “thời hoa lửa” những năm tháng mà tuổi trẻ của biết bao thế hệ đã hóa thành những khúc tráng ca bất tử của dân tộc. Trong những trang sử hào hùng ấy, câu chuyện về người cựu chiến binh và chuyến đò định mệnh năm nào luôn khiến tôi lặng đi vì xúc động.
Năm 1972, khi chiến trường Thành Cổ Quảng Trị chìm trong mưa bom bão đạn, hàng vạn thanh niên, sinh viên đã gác lại bút nghiên, xếp lại ước mơ riêng để lên đường cứu nước. Trong số đó có ông Ba một chàng trai đôi mươi mang trong mình khát vọng cháy bỏng về độc lập, tự do. Ngày ấy, nhiệm vụ của đội ông là chèo đò vượt sông Thạch Hãn giữa làn mưa đạn để tiếp tế lương thực, vũ khí và đưa thương binh về tuyến sau. Có những đêm, dòng sông đỏ quạch phù sa hòa lẫn máu, pháo sáng xé toang bầu trời, cái chết cận kề trong từng nhịp chèo. Thế nhưng, bằng ý chí kiên cường và tình đồng đội thiêng liêng, những mái chèo vẫn không ngừng tiến về phía trước. Ông từng kể: “Mỗi chuyến đò qua sông là một lần đối mặt với sinh tử, nhưng chưa bao giờ chúng tôi cho phép mình chùn bước”.
Chiến tranh qua đi, để lại trên cơ thể ông những vết sẹo của đạn bom và trong ký ức là hình bóng của những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông. Dẫu vậy, ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ năm nào vẫn chưa từng tắt. Trở về đời thường, ông tiếp tục sống một cuộc đời ý nghĩa, tích cực tham gia các phong trào cựu chiến binh, lặng lẽ cống hiến và truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ mai sau.
Câu chuyện về “thời hoa lửa” của thế hệ ông Ba không chỉ là ký ức bi tráng của một thời lịch sử, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về trách nhiệm và lý tưởng sống. Được sống trong hòa bình hôm nay, chúng tôi những người trẻ càng thấm thía hơn giá trị của độc lập, tự do. Từ đó, tự nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm, học tập và lao động không ngừng, để xứng đáng với máu xương mà bao lớp người đi trước đã gửi lại trong dòng chảy bất tận của thời gian.



