Khác

Dòng sông ký ức và người lính không quên quá khứ

Bài viết tái hiện lại ký ức chiến tranh của một người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, qua đó khắc họa những mất mát, hy sinh nơi chiến trường và gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của hòa bình đối với thế hệ hôm nay

Quảng Trị10/04/2026Trần Thị Thùy Linh (phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không nằm trong trang sử chính thống, không được khắc ghi bằng những con chữ trang nghiêm, nhưng vẫn tồn tại bền bỉ trong ký ức của mỗi gia đình, âm thầm truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Với tôi, ký ức về ông nội – ông Ngô Minh Cảnh – chính là một câu chuyện như vậy. Đó là câu chuyện của một thời đạn bom khốc liệt, của máu và nước mắt, nhưng cũng là bản ghi chép sống động về lòng yêu nước và sự hy sinh lặng thầm của những con người bình dị.

Ông tôi là một người lính bộ binh, từng trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông được phong tặng danh hiệu cao quý, từng đứng trên bục vinh quang nhận những tấm huân chương danh dự. Thế nhưng, trong suy nghĩ của ông, mình chỉ là một người lính như bao người lính khác đã đi qua chiến tranh. Chính những con người “bình thường” ấy lại là những người làm nên những điều phi thường cho đất nước.

Những năm tháng ông ra trận cũng là lúc đất nước chìm trong khói lửa. Chiến tranh không cho con người quyền lựa chọn. Tuổi mười tám đôi mươi của ông không có giảng đường, không có những ước mơ riêng tư. Thay vào đó là ba lô, là khẩu súng, là những đêm hành quân xuyên rừng, là cái đói, cái rét và cái chết luôn cận kề. Ông từng nói rằng, khi bước chân ra chiến trường, người lính không còn nghĩ nhiều đến bản thân sống hay chết, mà chỉ nghĩ làm sao để không lùi bước, bởi phía sau là Tổ quốc.

Trong vô vàn ký ức, ám ảnh nhất đối với tôi là câu chuyện về những trận chiến tại sông Thạch Hãn. Dòng sông trong lời kể của ông không còn là một dòng nước hiền hòa, mà trở thành ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Đó là nơi bom đạn xé nát mặt nước, nơi máu hòa vào dòng sông, nhuộm đỏ cả một vùng ký ức. Ông nhớ rõ những lần vượt sông giữa mưa pháo, khi đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, khi thân thể họ không còn nguyên vẹn. Nhưng những người còn sống vẫn buộc phải tiến lên, không được phép dừng lại, bởi phía trước là nhiệm vụ, phía sau là niềm tin của cả dân tộc.

Ngày chiến thắng đến vào 30/04/1975, khi tin tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện lan đi, tất cả như vỡ òa. Sau bảy năm ròng rã nơi chiến trường, ông trở về với gia đình. Ông tiếp tục theo đuổi việc học còn dang dở trong bối cảnh đất nước vẫn còn muôn vàn khó khăn. Những di chứng chiến tranh, đặc biệt là ảnh hưởng của chất độc hóa học, vẫn để lại dấu ấn lên cơ thể ông qua những căn bệnh kéo dài.

Trong ký ức của ông, đơn vị năm xưa có hơn 500 người, nhưng theo thời gian, con số ấy dần vơi đi. Đến những lần họp mặt sau này, số người còn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ông luôn cho rằng mình may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông có một gia đình yên ấm, con cháu sum vầy, và vẫn giữ được sự minh mẫn, linh hoạt trong từng lời kể.

Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là những ký ức không thể xóa nhòa. Ông từng chia sẻ rằng, thế hệ trẻ cần nỗ lực để ngăn chặn những mầm mống chiến tranh. Nhưng nếu buộc phải đối diện, thì phải đủ dũng cảm và quyết đoán để bảo vệ đất nước – đó chính là tinh thần bất khuất của con người Việt Nam.

Những lời dặn dò ấy không chỉ là kinh nghiệm sống, mà còn là sự gửi gắm từ một thế hệ đã đi qua chiến tranh. Nó khiến tôi thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và biết ơn sâu sắc những con người đã hy sinh cho hòa bình.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ. Hòa bình hôm nay không phải điều hiển nhiên, mà là kết quả của những mất mát không thể đong đếm. Đối với thế hệ trẻ, đó là lời nhắc nhở phải sống có trách nhiệm, biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên và nỗ lực xây dựng đất nước bằng trí tuệ và lòng nhân ái.

Từ câu chuyện của ông Ngô Minh Cảnh, tôi nhận ra rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện trên chiến trường, mà còn hiện hữu trong cách con người đối diện với cuộc sống. Yêu nước không chỉ là cầm súng, mà còn là sống tử tế, sống có ích và biết gìn giữ những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Tôi kể lại câu chuyện này không phải để gợi lại nỗi đau, mà để giữ gìn ký ức. Bởi khi con người còn nhớ và còn biết ơn, thì những hy sinh của thế hệ đi trước mới thật sự có ý nghĩa. “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” không chỉ là một chân lý, mà là kết tinh của ý chí, của lòng quả cảm và của cả một hành trình lịch sử đầy máu và nước mắt mà dân tộc Việt Nam đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn