Dòng sông lửa
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Thạch Hãn không chỉ chảy bằng nước, mà còn chảy bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính trẻ
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Thạch Hãn không chỉ chảy bằng nước, mà còn chảy bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính trẻ.
Đêm ấy, Thu vừa tròn mười bảy tuổi. Cô gái nhỏ của vùng quê Quảng Trị ôm chiếc đèn pin bọc kín bằng vải đen, lặng lẽ men theo bờ sông. Tiếng bom gầm trên đầu, mặt đất rung chuyển từng đợt, nhưng đôi chân cô vẫn không dừng lại. Trên con thuyền gỗ nhỏ, Thu cùng cha chồng chèo từng nhịp vượt dòng nước xiết, đưa những người lính trẻ sang bờ bên kia.
Họ còn rất trẻ, có người mới rời giảng đường đại học, có người vừa viết dở lá thư gửi mẹ. Trong ánh sáng chớp lửa của bom đạn, những gương mặt ấy hiện lên vừa kiên cường vừa hiền lành đến lạ.
Một chàng lính trẻ trước khi bước xuống thuyền đã cười với Thu:
— “Nếu mai không về, em nhớ kể cho mẹ anh rằng anh đã đi qua dòng sông này bằng tất cả niềm tin.”
Thu chỉ kịp gật đầu. Con thuyền lặng lẽ lướt đi giữa mưa bom.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại, bà vẫn nói:
“Dòng sông ấy đã giữ lại tuổi trẻ của biết bao người để đất nước có ngày hòa bình.”



