Dòng sông nhớ người
Bên dòng sông chảy qua Tiên Sơn, người ta vẫn kể về ông Sáu – một người lái đò bình dị nhưng mang trong mình trái tim của thời hoa lửa. Những năm chiến tranh, con đò nhỏ của ông không chỉ chở người qua sông mà còn chuyên chở những chuyến hàng bí mật, những lá thư, những con người đang đi về phía cách mạng. Đêm xuống, sương phủ kín mặt nước, ông vẫn lặng lẽ chèo, mái chèo khua nhẹ như sợ đánh thức cả dòng sông.
Có lần, giữa lúc đang đưa bộ đội qua sông, địch bất ngờ rọi đèn pha. Ông Sáu lập tức tắt đèn, hướng con đò vào lùm lau sậy, bình tĩnh chờ đợi. Những người lính nín thở, còn ông vẫn giữ tay chèo chắc chắn, ánh mắt không một chút hoảng loạn. Nhờ sự nhanh trí ấy, chuyến đò năm đó đã thoát hiểm. Sau này, khi hòa bình trở lại, ông vẫn chèo đò như ngày nào, nhưng mỗi nhịp chèo dường như chậm hơn, sâu hơn, như mang theo ký ức của một thời không thể quên. Dòng sông vẫn chảy, nhưng với người Tiên Sơn, nó còn giữ lại hình bóng của một con người lặng lẽ mà phi thường.



