Dòng Sông Ninh Bình Mùa Kháng Chiến
Ông Tư, một cựu chiến binh quê ở xã Khánh Thiện, mỗi khi nhắc đến Ninh Bình thời kháng chiến, giọng ông luôn chậm lại, như sợ làm vỡ những ký ức đã in sâu trong lòng. “Ninh Bình ngày ấy không yên bình như bây giờ,” ông nói, mắt nhìn về phía dòng sông xa xa. “Sông núi nơi đây vừa che chở, vừa thử thách chúng tôi từng ngày.” Ông cùng đơn vị hoạt động dọc theo những con sông và vùng núi đá vôi. Ban ngày, họ ẩn mình trong hang đá hoặc những bãi lau sậy ven sông. Đêm xuống, họ chèo thuyền nhỏ, lặng lẽ vận chuyển lương thực và đưa đón cán bộ qua những khúc sông quanh co. Có một đêm, ông được giao nhiệm vụ đưa một cán bộ quan trọng vượt sông. Trời tối đen, chỉ có ánh sao le lói trên mặt nước. Dòng sông lặng, nhưng ai cũng biết chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến họ bị phát hiện. Khi thuyền vừa ra giữa dòng, bất ngờ ánh đèn từ bờ bên kia quét tới. Tiếng gọi vang lên, rồi một phát súng xé tan màn đêm. Ông Tư lập tức cúi thấp người, ra hiệu cho mọi người giữ im lặng, đồng thời khéo léo điều khiển con thuyền nép vào vùng lau sậy. Nước sông lạnh buốt, gió thổi mạnh làm thuyền chao đảo. Tim ông đập dồn dập, nhưng tay vẫn vững chèo. Ông không dám nghĩ nhiều, chỉ biết rằng phải đưa người qua sông an toàn. Sau một hồi căng thẳng, ánh đèn dần xa, tiếng động lắng xuống. Ông nhẹ nhàng đưa thuyền cập bờ bên kia. Người cán bộ nắm chặt tay ông, chỉ nói một câu ngắn gọn: “Cảm ơn đồng chí.” Nhiệm vụ hoàn thành, ông ngồi lại bên bờ sông, nhìn dòng nước lặng trôi. Trong khoảnh khắc ấy, ông cảm nhận rõ ràng rằng mỗi chuyến đi, mỗi lần vượt qua hiểm nguy đều góp một phần nhỏ vào ngày chiến thắng. Nhiều năm sau, khi trở lại Ninh Bình, ông đứng bên dòng sông cũ. Nước vẫn chảy êm đềm, hai bên bờ xanh mát. Không còn tiếng súng, không còn ánh đèn truy lùng. Ông mỉm cười, khẽ nói:
“Dòng sông này đã chứng kiến tất cả… và giờ đây, nó chảy trong hòa bình.” Gió nhẹ lướt qua mặt nước, mang theo hơi thở của quá khứ và sự yên bình của hiện tại – như một lời nhắc nhở về những năm tháng kháng chiến không bao giờ phai.



