DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
Buổi chiều ở Thạch Hãn rất yên.
Mặt nước phản chiếu ánh hoàng hôn.
Một chiếc thuyền chầm chậm trôi.
Không ai có thể tưởng tượng rằng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là một trong những dòng sông khốc liệt của chiến tranh.
Năm 1972, để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, những người lính phải vượt sông trong điều kiện bom đạn dữ dội. Hàng nghìn chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến đấu ấy.
Ngày ấy, dòng sông không chỉ là dòng nước.
Nó là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Người lính bước xuống nước.
Trên vai là vũ khí.
Trong ngực là một trái tim trẻ.
Phía trước là Thành cổ.
Phía sau là đồng đội.
Có những người sang được bờ bên kia.
Có những người không bao giờ sang tới nơi.
Dòng nước cuốn họ đi.
Nhưng chiến tranh không cuốn được ký ức về họ.
Nhiều năm sau, người dân Quảng Trị tổ chức những đêm hoa đăng trên sông Thạch Hãn.
Những ngọn nến nhỏ được thả xuống mặt nước.
Từng ánh sáng trôi đi.
Một ngọn.
Rồi hai ngọn.
Rồi hàng trăm ngọn.
Nhìn từ xa, dòng sông giống như một dải ngân hà.
Nhưng mỗi ánh sáng ấy lại khiến người ta nghĩ đến một con người.
Một tuổi trẻ.
Một gia đình.
Một giấc mơ chưa hoàn thành.
Đứng bên sông, một cựu chiến binh có thể không nói gì.
Ông chỉ nhìn xuống nước.
Có lẽ ông đang nhìn thấy những người đồng đội của mình.
Những chàng trai từng cười với ông.
Từng chia nhau ngụm nước.
Từng nằm cạnh nhau trong những giờ phút căng thẳng.
Rồi một ngày, họ biến mất khỏi cuộc đời ông.
Nhưng không biến mất khỏi ký ức.
Thạch Hãn hôm nay vẫn chảy về phía biển.
Dòng nước ấy mang theo phù sa.
Mang theo những mùa lúa.
Mang theo ánh hoa đăng.
Và mang theo câu chuyện của một thế hệ.
Một thế hệ đã đi qua chiến tranh để chúng ta có thể đứng bên bờ sông trong một buổi chiều bình yên.


