DÒNG SÔNG THẠCH HÃN – DÒNG SÔNG CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH
DÒNG SÔNG THẠCH HÃN – DÒNG SÔNG CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH
Đêm xuống trên dòng Sông Thạch Hãn.
Không có ánh đèn.
Chỉ có ánh chớp của pháo sáng và tiếng bom rung chuyển mặt đất.
Muốn vào Thành cổ, bộ đội phải vượt qua dòng sông này bằng những chiếc thuyền gỗ nhỏ hoặc những chiếc xuồng cao su. Ban ngày gần như không thể qua sông vì máy bay và pháo binh địch luôn rình rập.
Một cựu chiến binh kể lại:
"Mỗi chuyến đò sang sông đều có thể là chuyến cuối cùng."
Có những con thuyền vừa rời bến đã bị pháo bắn trúng.
Những người lính cùng ba lô, súng đạn chìm xuống lòng sông.
Không ai kịp gọi tên nhau.
Không ai kịp nói lời từ biệt.
Đồng đội chỉ biết lặng lẽ tiếp tục chèo chuyến sau.
Sau chiến tranh, nhiều cựu chiến binh trở lại bên sông Thạch Hãn.
Họ không thắp hương trên từng ngôi mộ.
Họ thả những bông hoa xuống dòng nước.
Bởi họ tin rằng:
"Dưới lòng sông này vẫn còn những người đồng đội chưa trở về."
Chính vì vậy, mỗi mùa tháng Bảy, hàng nghìn ngọn hoa đăng lại được thả trên sông Thạch Hãn.
Không chỉ để tưởng nhớ những người đã khuất.
Mà còn để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng:
Có một dòng sông đã trở thành nghĩa trang không bia mộ của biết bao người lính tuổi đôi mươi.
Thông điệp
Mỗi ngọn hoa đăng trôi trên sông Thạch Hãn là một lời tri ân gửi tới những người đã hóa thân vào dòng nước để đất nước được bình yên.



