Bài viết

DÒNG SÔNG THẠCH HÃN MÙA ĐỎ LỬA

Lạng Sơn10/01/2026Nguyễn Tuấn Sơn (Chi đoàn cơ sở Ban CHPTKV 1 - Thất Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sông Thạch Hãn đêm ấy không trăng. Nước chảy xiết, đen sẫm, mang theo mùi bùn và khói súng. Hai bên bờ, pháo sáng thỉnh thoảng xé rách màn đêm, soi rõ những làn sóng cuộn lên như đang thở gấp.

Lâm đứng nép sát bờ lau, tay siết chặt khẩu súng đã ướt sũng nước sông. Anh lặng lẽ tháo ba lô, buộc lại cho gọn. Đêm nay, đơn vị anh có nhiệm vụ vượt sông tiếp viện cho cánh quân đang giữ thành cổ.

- Ai bơi giỏi, xung phong trước!

Tiếng người chỉ huy vừa dứt, Lâm đã bước lên một bước. Anh không nói gì. Chỉ khẽ gật đầu.

Lâm là con trai duy nhất trong nhà. Mẹ anh ở một làng ven biển miền Trung, quanh năm gió cát. Ngày anh nhập ngũ, bà tiễn con bằng một bọc cơm nắm và câu nói giản dị:

- Đi đi con. Đất nước cần.

Lâm nhớ rất rõ ánh mắt mẹ hôm ấy. Không khóc. Nhưng sâu thẳm, là nỗi lo được nén lại đến tận cùng.

Dòng sông trước mặt rộng và dữ. Đạn pháo từ hai bờ vẫn bắn chéo sang nhau. Nhiều đồng đội đã ngã xuống nơi đây. Ai cũng biết, vượt sông lúc này là đối mặt với cái chết.

Lâm lội xuống nước. Dòng sông lạnh buốt, ôm chặt lấy thân người như muốn kéo tuột xuống đáy. Anh bơi chậm, giữ nhịp thở đều, mắt căng ra quan sát từng vệt sáng trên bầu trời.

Giữa dòng, một loạt đạn rít lên. Nước bắn tung tóe. Lâm cảm thấy một cơn đau nhói nơi vai. Nhưng anh không dừng lại. Anh nghĩ đến đồng đội đang chờ bên kia sông. Nghĩ đến những người đã nằm lại dưới đáy nước này.

Một tiếng nổ chát chúa. Sóng đánh mạnh. Lâm chới với, rồi thân người chìm dần.

Khẩu súng tuột khỏi tay. Nước sông lạnh ngắt tràn vào phổi. Trong khoảnh khắc cuối cùng, Lâm không thấy sợ. Anh chỉ nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến buổi sáng làng biển, nơi mẹ vẫn ngồi vá lưới trước hiên nhà.

Dòng sông khép lại, lặng lẽ.

Sau chiến tranh, sông Thạch Hãn trở lại hiền hòa. Nước trong hơn, bờ bãi xanh lên. Nhưng với những người từng sống và chiến đấu nơi đây, con sông chưa bao giờ thôi đỏ lửa trong ký ức.

Nhiều năm sau, người mẹ từ miền biển ra Quảng Trị. Bà đứng lặng bên bờ sông, tay run run thả xuống nước một nén nhang. Khói tan nhanh, hòa vào gió.

Bà không biết chính xác con trai mình nằm ở khúc sông nào. Chỉ biết, con bà đã ở lại nơi đây, cùng hàng ngàn người lính khác.

- Con ơi… về nhà đi… – bà khẽ gọi, giọng lạc trong tiếng nước.

Dòng sông không trả lời. Chỉ lặng lẽ chảy, mang theo bao phận người đã hóa thành sóng.

Người ta nói, mỗi con sóng trên sông Thạch Hãn đều là một linh hồn chưa kịp trở về. Và mỗi khi nước dâng, dòng sông lại nhắc nhở những người đang sống rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả một thế hệ tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn