Khác

Dòng sông Thạch Hãn – nơi các anh nằm lại

Dòng sông Thạch Hãn – nơi các anh nằm lại

08/03/2026Nguyễn Đức Hùng (Chi đoàn Phân xưởng XLN Cẩm Phả- Công ty Môi trường - TKV)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông chỉ chảy qua làng mạc, ruộng đồng. Nhưng cũng có những dòng sông chảy qua lịch sử và ký ức của cả một dân tộc. Sông Thạch Hãn ở Quảng Trị là một dòng sông như thế – nơi mà mỗi con nước đều mang theo câu chuyện về những người lính trẻ đã nằm lại trong cuộc chiến khốc liệt năm 1972.

Năm ấy, trong chiến dịch ác liệt gắn với Trận Thành cổ Quảng Trị, Thành cổ Quảng Trị trở thành chiến trường khốc liệt bậc nhất. Trong suốt 81 ngày đêm, bom đạn trút xuống không ngừng nghỉ. Đất đá bị cày xới, bầu trời rung chuyển bởi tiếng pháo và tiếng máy bay. Nhưng giữa khói lửa ấy, những người lính tuổi đôi mươi vẫn bền bỉ chiến đấu, giữ từng tấc đất của Thành cổ.

Muốn vào được Thành cổ, các chiến sĩ phải vượt qua sông Thạch Hãn. Ban ngày, máy bay và pháo binh địch kiểm soát gắt gao, nên nhiều đơn vị phải vượt sông vào ban đêm. Những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rẽ nước trong bóng tối, chở theo những người lính trẻ cùng niềm tin chiến thắng.

Nhưng dòng sông ấy không chỉ đưa các anh vào chiến trận. Nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm lại nơi lòng sông. Bom đạn dội xuống, nước sông cuộn lên dữ dội, và có những chuyến vượt sông không bao giờ đến được bờ bên kia.

Người ta nói rằng, dưới lòng sông Thạch Hãn hôm nay vẫn còn đó biết bao chiến sĩ chưa tìm được tên tuổi. Dòng nước vẫn lặng lẽ chảy, nhưng dưới lớp phù sa là ký ức của một thời máu lửa.

Sau chiến tranh, mỗi khi nhắc đến dòng sông này, nhiều người lại nhớ đến những câu thơ xúc động của cựu chiến binh Lê Bá Dương:

“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.”

Hai câu thơ ngắn ngủi nhưng gói trọn nỗi đau và sự tri ân đối với những người đã ngã xuống. Bởi dưới lòng sông ấy không chỉ là phù sa, mà còn là tuổi trẻ, là ước mơ và là cả một thế hệ đã gửi lại cho đất nước.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, sông Thạch Hãn trở nên hiền hòa hơn. Vào mỗi buổi chiều, dòng nước lặng lẽ trôi qua Thành cổ Quảng Trị, phản chiếu bầu trời yên bình của đất nước hôm nay. Nhưng mỗi dịp tháng Bảy – tháng tri ân các anh hùng liệt sĩ – hàng nghìn người lại đến bên bờ sông để thả hoa đăng tưởng niệm.

Những chiếc hoa đăng nhỏ bé mang theo ánh sáng lung linh trôi trên dòng nước. Mỗi ngọn nến là một lời tri ân, một lời nhắc nhớ rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương.

Sông Thạch Hãn vẫn chảy như hàng trăm năm trước. Nhưng với những người từng biết đến câu chuyện của Thành cổ Quảng Trị, dòng sông ấy không chỉ là một dòng nước. Nó là một phần của lịch sử, là nơi lưu giữ ký ức về những người lính tuổi hai mươi đã nằm lại để đất nước được bình yên.

Và mỗi khi đứng trước dòng sông ấy, người ta lại tự nhắc mình phải sống xứng đáng với những người đã gửi tuổi trẻ của mình vào lòng sông Thạch Hãn năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dòng sông Thạch Hãn – nơi các anh nằm lại | Câu chuyện thời hoa lửa